Sáng sớm đạp xe từ Quận 10 lên Bình Tân dài khoản 11km theo lộ trình trên Vietbando.com trong một khí trời êm dịu như báo trước cho một tuần lễ đầy hứng khỏi với công việc vô cùng yêu thích (có khi nghĩ vui: ăn vô máu rồi…). Trời xanh, dự báo thời tiết trên weathercast cho biết tuần lễ này Sài Gòn sẽ chuyển sắc từ trời nhiều mây đến mưa dông bất chợt. Nhiệt độ dao động từ 24 đến 31 độ C. Đối với một học kỳ quân đội thiếu nhi 8-14 tuổi thì thời tiết như thế này thật sự quá tuyệt
. Các em sẽ có cơ hội té nước trong lễ hội Cầu An, và khéo, té mưa luôn (hehe). Rồi thì những đêm hè sẽ bớt đi cái oi và buổi sáng thức dậy, các em sẽ thấy kẽ lá vẫn còn đọng sương chưa kịp bốc hơi do… hiệu ứng Trái Đất ấm dần lên.
Một năm khởi đầu từ mùa xuân, một đời khởi đầu từ tuổi trẻ, tuổi trẻ là tương lai của đất nước. (Bác Hồ)
Có tuổi nào đẹp hơn tuổi thanh niên, thiếu niên nhi đồng.
…"Ai yêu Bác Hồ Chí Minh bằng thiếu niên nhi đồng…?"
Những lúc tuổi càng lớn, tôi lại cứ nghĩ mình: 10 tuổi lần thứ 11, 15 tuổi lần thứ 6 và 20 tuổi lần thứ nhất. Sao lại không chứ?!
Ngày xưa có 5 anh em trên một chiếc xe tăng, mỗi đứa một phương, mỗi người một tính, mà đã lên xe ấy là cùng một hướng… nổ máy lên là một dạ xung phong…
Hôm nay nhận 1 tiểu đội 23 chiến sĩ "nhí" rải đều từ 8 đến 14 tuổi. Mỗi em là một búp măng khác nhau, đang khao khát được giải phóng nguồn năng lượng mãnh liệt, để trở thành những cây tre ngà đi vào văn học Việt Nam là tre giữ nước, tre che bộ đội, tre vây quân thù… Lại nhớ ngày xưa , chuyện Thánh gióng 3 tuổi vụt lớn dậy cầm roi tre quật vào giặc Ân bảo vệ biên cương Tổ quốc, rồi ngẫm chuyện hôm nay, trước những âm mưu vì tranh giành lợi ích tài nguyên mà bất chấp vết nhơ gặt lại, mới mong mỏi và tin tưởng các chiến sĩ "nhí" rồi sẽ trưởng thành, sẽ xây dựng, và bảo vệ lãnh thổ đất nước thương yêu.
Mỗi một em, là một tính cách, không ai như ai, nhưng đến học kỳ quân đội thiếu nhi thì đã cùng có chung một suy nghĩ: Phấn đấu là chiến sĩ ngoan, chiến sĩ giỏi, và… học được nhiều về tình yêu thương gia đình. Rời gia đình nhỏ có ba mẹ, anh chị và họ hàng, để đến với gia đình lớn TĐ8 và ngôi nhà của những ước mơ – SYC, lại có một điểm tương đồng giữa các chiến sĩ: tự lập hơn,trưởng thành hơn. Và người trưởng thành, là người biết cảm nhận tình yêu thương xung quanh mình, và đáp lại tình yêu thương ấy, mình nghĩ như vậy.
Thương các em, quý các em, rồi ngồi vào máy dưới văn phòng viết nhật ký ngay, sợ quên đi những câu chuyện mà để lâu thì sẽ quên mất. Lẻn ra khỏi phòng đi viết nhật ký, phải đảm bảo thấy từng chiến sĩ đã đắp chăn ấm lên ngang ngực, phủ bàn chân, ngáy đều như những chiếc máy kéo tí hon. Rồi vậy mới thấy thương ba mình biết bao, ngày trước còn đi lại được, đã thương mình cũng bằng những cử chỉ đơn giản như vậy. Chỉ có đem tình yêu thương chia sẻ, mới hiểu được lòng mẹ cha… Con thương ba nhiều quá!
Có chiến sĩ ngủ mớ, rấm rức gọi mẹ, cầm chân em (em ở giường tầng trên) cho ấm lên, thấy dịu rồi mới đóng cửa lại, sau lưng chỉ còn dàn đồng ca… mùa hè với những âm thanh trải dài từ cung bậc khò khò đến…o..o..Chứng kiến căn phòng 16 chiến sĩ ngủ xếp lớp gác chân lên bụng lên vai chiến sĩ khác, rồi có chiến sĩ úp sấp (phải lật nghiêng lại), có chiến sĩ nằm phơi bụng (anh chàng này thì phải lấy ngay cái mền đắp chặn cái bụng rồi nhét vô lưng khéo trở mình lại trôi mất >"<!, phòng 22 độ C chứ ít gì… )
Ngủ ngon, ngáy đều, cũng phải thôi, vì các chiến sĩ đều đã trải qua cả một ngày đầu tiên từ háo hức lúc vừa đến điểm danh, rấm rứt tiễn người nhà “lên đường nhập ngũ", sau đấy lại ngạc nhiên với những bài học lạ mà quen của gấp nội vụ (chăn-màn), rồi tranh đua xem nhóm 4 người nào xế nội vụ với kỷ lục tiểu đội xịn nhất (Kết quả là Nhóm của Minh Thư Bùi và Minh Thư Đoàn, Minh Duy đạt điểm 10 tròn trịa từ anh Hùng Tiểu Đội Trưởng, với lời nhận xét: nhỏ con, nhưng làm tốt, hơn cả các anh chị lớn, tốt!; và điểm 9 dành cho 03 nhóm Thảo Kỳ, Mẫn Di, Phương Trâm, Minh Thư Trần; nhóm Đăng Khoa, Sang, Hân, Ân; nhóm Tường Vy, Viết Tường, Minh Khoa).
Buổi chiều, cả tiểu đội chật vật với những trò Team Building hiểm hóc và đầy cạm bẫy "gian ác" (các chiến sĩ nỡ nào nói BTC thế chứ
, các bạn không đúng luật thì phải làm lại chứ, trung thực là nhất mà (,,^.^,,). Nào là trò Vòng dây trách nhiệm, phải chuyền vòng dây qua đầu của từng chiến sĩ, rồi chiến sĩ cuối phải tròng vòng dây từ đầu tới chân (bạn Minh Khoa thể hiện năng lực lãnh đạo tuyệt vời quá, đề ra ý kiến, giải quyết tình huống, xoay chuyển vấn đề, và kêu gọi các chiến sĩ trong tiểu đội tham gia tốt ơi là tốt lun ^^). Nào là cắn, nào là dùng chân, đạp, xoay (vì không được dùng tay đấy, và nắm tay nhau nếu đứt ra phải làm lại, hihi). Và cuối cùng TĐ 8 cũng tự hào là hoàn thành được trò chơi này.
2 team building sau là 2 team building khá khó: Cây cầu chiến sĩ và Vòng tròn gắn kết. Trên cây cầu chiến sĩ chỉ có độ dài bằng 16 người và hẹp bằng 1 bàn chân rưỡi, các chiến sĩ TĐ 8 vừa phải hoàn thành nhiệm vụ sắp xếp từ thấp lên cao và sắp tháng sinh từ nhỏ tới lớn mà không được nói chuyện. "Uh… uhm.. ứm… ừm… ựm…" Tay thì giơ và chân thì thoăn thoắt, nhưng tiếc thay có một số chiến sĩ phần vì chưa dứt bỏ được sự ngại ngùng ban đầu, phần lại quá chú trọng cá nhân mà quên đi tập thể, làm cho trò này trở nên quá khó dù những chiến sĩ khác đã rất tích cực. Ui… ui
Trò Vòng tròn gắn kết với các chiến sĩ phải đứng chỉ 16 chân trong vòng tròn bán kính 0,5m; các chiến sĩ nhí bày mưu, tính kế, bàn chiến thuật: từ cõng nhau, rồi 8 bạn nam úp xuống đất hy sinh cho các bạn khác leo lên lưng và cõng thêm các chiến sĩ nhí nữa. "Gần được rồi… Cố nữa… Ui…!", những tiếng cổ vũ rồi tiếc nuối lặp lại gần 3 lần cho 3 phương án tác chiến những các chiến sĩ vẫn chưa hoàn thành được. Buồn quá đi nè…
Team building thứ tư mang tên gọi Dream way: con đường ước mơ, được tiểu đội phó "lâm thời" Minh Khoa suy tính cùng ban tham mưu Luân-Duy-Tường-Sang đã giúp cho toàn tiểu đội hoàn thành 90% chặng đường, tiếc là ở lần thử cuối cùng vì một sự xui xẻo đáng tiếc…, trái banh ước mơ đã lơ đểnh leo "lề" bị anh "công an giao thông" của BTC "thổi phạt" điều khiển lại từ đầu. Các chiến sĩ không hề nản chí, tiếp tục thử lại, bình tĩnh, kiên trì, quên cả giờ giấc
5h chiều, trời kéo mây đen vần vũ, nhưng mặc kệ, được ra sân chơi bóng là thích lắm rồi. TD8 chơi thể thao "chuyền sáu" với TD7. Do thể hình các cầu thủ đội "nhà" là những chiếc tàu ngầm và xe tăng, không thể nào cản phá được sức tấn công vũ bão của đối phương, với đội hình máy bay, tên lửa hành trình tầm xa trên… 10m, đã bị thế trận không chiến làm cho "tơi-văn-bời". Nhưng nề chi, các chiến sĩ TĐ 8 hẹn một trận sống mái khác vào sáng mai đấy nhé
Yeah!
Buổi tối, cả tđ 8 sau khi ăn no, tắm mát, giặt giũ đồ đạc, phơi lên móc cẩn thận, đã được thỏa chí trong 45 phút sinh hoạt tiểu đội vui ơi là vui với nhiều trò chơi dân gian, sinh hoạt vòng tròn hết sẩy và cực kỳ! Tuy nhiên, vẫn còn những bạn chưa thực sự hòa nhập vào tập thể chung, niềm vui chung bị kéo chùng một tí xíu xiu… (=."=!). Mà không sao, tối hôm nay các chiến sĩ còn được học về sự thích nghi, rồi được thưởng xem hoạt hình màn ảnh rộng Tom Jerry vui ơi là vui, cười như nắc nẻ còn gì! Thấy TĐ 8 vui, gắn kết dần, là anh chị ĐPV mừng quá chừng nè :">
Hẹn gặp lại ngày mai nhé các chiến sĩ "nhí mà không nhí tí tỉ ti nào"
Yêu quí và thương mến cực kỳ!
…
Tôi đã là con của vạn nhà,
Là em của vạn kiếp phôi pha,
Là anh của vạn đầu em nhỏ…
(Từ ấy – Tố Hữu)
Người viết: ĐPV Phan Nguyễn Hải

















Phản hồi đã đóng.