Học kì quân đội 2012 – những kỉ niệm khó quên

Nguyễn Thành Nhân 28/03/2012
Học kì quân đội 2012 – những kỉ niệm khó quên

Ngồi viết những dòng chữ này mà cảm xúc lại ùa về, đọc nó chắc các sẽ thấy mình trong đó. Nhưng hơn hết, rất mong và quí hãy cùng ghi lại những cảm xúc của chính mình, của con mình trong hành trình chiến sĩ Học kì quân đội cũng như chiến binh thép, chiến binh nhí hay những liên quan. Đây cũng là dịp, chiến sĩ tự làm mới mình để chuẩn bị cho tinh thần thép trong đợt thi học kì II này, chuẩn bị tâm thế trong mùa hè năm nay.
1/ Năm 2008: một khởi đầu gian nan nhưng nhiều người tâm huyết
Năm 2007, khi ấy tôi còn làm trưởng Ban Quốc tế Thành Đoàn TP HCM, khi đề xuất chương trình Học kì quân đội, hình như không ai mặn mà lắm. Và cũng năm ấy, chương trình Sky – một loại hình trại tiếng Anh nổi lên như cồn. Cho đến năm 2008, khi về Phó Giám đốc khu đường Sông, Sở GTVT TP Hồ Chí Minh, đem ý tưởng này trình bày với chị Liên – ngày ấy là phó giám đốc trung tâm SYC, (giờ là Phó giám đốc phụ trách), rồi anh Huân – Giám Đốc Trung tâm SYC, anh Huân có vẻ không mặn mà lắm, nhưng chị Liên rất quyết liệt để làm chương trình. Sau khi xin ý kiến Ban Bí thư mà cụ thể là Bí thư thứ nhất TW Đoàn anh Võ Văn Thưởng (Bây giờ là bí thư tỉnh ủy tỉnh Quãng Ngãi), biết tôi và nhóm ekip sẽ thực hiện chính anh đồng ý ngay. Phải nói, mọi người đã chuẩn bị khá tốt cho chương trình đầu tiên, nhưng mức phí đóng 3,6 triệu ngày ấy là quá lớn cho 1 chương trình 10 ngày (có lẻ chưa có tiền lệ tại Việt Nam). Nhưng sau họp báo, cả một ekip chia nhau trực để tư vấn cho phụ huynh. Một Thư Tùng; Dũng Nhân, , Sơn, Minh, Vân, Ngân… thật là tâm huyết nhưng còn quá mới với một chương trình huấn luyện tương tác như vậy.
Chương trình bắt đầu, 86 chiến sĩ đầu tiên đến với trung đoàn 88 (sư 302) anh hùng. Thiên nhiên hùng vĩ, xung quanh bao phủ bởi rừng. Đón chúng tôi là những trận mưa tầm tả, mưa ngút ngàn, nhưng những dãy nhà vang lên các cheer, trò chơi huấn luyện để bớt đi nổi nhớ nhà. Đêm thứ 3, chúng tôi phát thư, các em khóc, có lẻ đây là lần đầu tiên tôi làm chương trình mà các em khóc nhiều như vậy. Rồi đêm viết thư đã trở thành một kỷ niệm khó quên trong mỗi cuộc đời chiến sĩ. Đây là nét mới hoàn toàn so với SIA của Hàn Quốc mà tôi mang về Việt Nam. Cả Ban , các anh chị tiểu đội trưởng, ĐPV không ai kiềm được nước mắt. Rồi ngày đi rừng Nam , ở lại trung tâm huấn luyện Đồng Nai làm chương trình giả từ sự gian dối có lẻ khó có chương trình có thể giúp mọi người nói thật giống chương trình này. 5 nội dung của học kì quân đội, trong năm đầu tiên có lẻ mới làm được 4 nội dung thôi, vì chưa đủ lực lượng và cũng chưa đủ kinh nghiệm. Vậy mà hàng trăm bài báo, 6 số truyền hình đã viết và phát song về nó. Một kỉ niệm khó quên đó là một chiến sĩ băng rừng trở về sau ngày thứ 3. Tim tôi gần như thắt lại vì không biết chuyện gì xảy ra. Sau khi vào rừng cho đến khu cấm, vào các giếng khô tìm kiếm; rồi trở về các con đường mòn, nghe chị bán hàng nước nói có một thanh niên mặc quân phục lúc chiều có đi qua đường này… Mọi người hối tôi gọi điện thoại cho gia đình, nhưng tôi bảo khoan, hãy chờ và tìm kiếm tiếp. Cho đến 8g30 tối, tôi gọi thông báo, hỏi em đó có về đến nhà chưa, có bà con gần đây không. Gia đình nói có nhà bà con ở thành phố Biên Hòa, tôi bảo nhờ anh chị gọi thử. Lúc sau, chuông ren lên tôi mừng phát khóc vì em đó đang ở nhà bà con, và em ấy, gia đình bây giờ mới nói, là một em nghiện game. Sau chương trình Linh, Hiếu, , Sơn… vẫn tiếp tục tham gia ở các năm tiếp theo.
2/ Năm 2009: Qui mô tăng lên và cũng là lúc lực lượng huấn luyện tinh nhuệ nhất
Một kỉ niệm khó quên đó là đã tuyển sinh binh chủng . Mọi việc ban đầu rất thuận tiện, chuẩn bị lên đường. Một đồng chí lãnh đạo TW Đoàn gọi: Nhân ơi, chắc không tổ chức tại Phú Quốc được đâu. Bên Binh chủng không đồng ý. Trời ơi, lúc này mà trả tiền lại là chết, là tiêu tan HKQĐ ngay. Mọi người lo lắng và tôi cũng vậy. Tôi bảo anh em yên tâm. Không có gì là mất tất cả. Sau khi nhờ một phụ huynh hỗ trợ, chương trình đã được chấp nhận và suông sẻ.
Bộ binh 2009: một chỉ huy xuất sắc Diệu Hạnh, Minh Tân. Mỗi lần giảng bài, hay chia sẻ là các em khóc, các em im phăng phắt. Các em thật sự yêu quí một dàn điều phối viên mới và xuất sắc như Minh, Kim Bình, Diệp, Trà My, Tín… Nhớ lúc tiễn thư, lá thư gởi nhà 5 của Tín mà 300 con người cùng òa khóc. Nhà 5 ôm chầm lấy Tín không rời… Đêm thả đèn trời đẹp không tưởng, và dàn pháo học chia tay chiến sĩ rất ấn tượng. Là Journey to Việt Nam hoành tráng đến không ngờ. Nhà văn hóa thanh niên tràn ngập phụ huynh, đến tham dự. Đây cũng là năm sử dụng màn hình LED để trình chiếu các phim và sự giao lưu của các chiến sĩ đến từ Hàn Quốc – sunny.
Một loạt học trò yêu quí có lẻ tôi không bao giờ quên như Thiên Phước, Ngọc Hải, Cát Tiên (2008, 2009), Chương, Duy Khang, Hải Anh, Minh Thanh… đã giúp cho chương trình lan tỏa thêm và sống động hơn. Là trận đánh nhau giữa hai chiến sĩ trong giờ nghỉ trưa vì lời nói xúc phạm, sau đó khi bị phê bình ôm nhau khóc rưng rức.
3/ Năm 2010: bùng nổ
Sự bùng nổ của Học kì quân đội trong cả nước sau khi chuyển giao cho các tỉnh. Lịch báo cáo bài bắt đầu dày đặt. Từ lời giới thiệu của phụ huynh cho đến sự thay đổi của học trò một cách thật sự làm cho xã hội ghi nhận thành công của nó. Hơn 30 đơn vị làm Học kì quân đội, các tỉnh thành đoàn nhập cuộc tổ chức và cũng xem xét sự thành công của nó như thế nào. Một số tỉnh, lãnh đạo tỉnh đề nghị tỉnh đoàn phải làm cho bằng được. Các công ty Quân Trường (một ngày làm chiến sĩ), em tập làm sĩ quan (Smart Kid), trại hè quân đội (Công ty Tây Nam)… và nhiều trung tâm, công ty của đoàn thậm chí của Sở ngoại vụ (BRVT) cũng tổ chức chương trình này. Phụ huynh có nhu cầu, việc nhiều đơn vị làm là tốt nhưng để đảm bảo chất lượng và thương hiệu của chương trình thì đây cũng là điều đáng bàn. Từ ngày chuyển giao 5 nội dung trong Học kì quân đội, nhưng khi thiết kế chắc ít người để ý đến chuyện này.
Hải Quân: đánh dấu một bước tiến xa của Học kì quân đội. Anh Tuấn Hùng đã bắt đầu quen dần với phong trào, cùng với Hoàng Sơn, Dũng Nhân cầm trịch chương trình này. Chương trình thành công hơn cả mong đợi. Nội dung huấn luyện khắc nghiệt hơn, nhưng chiến sĩ tiến bộ và rắn hơn lên rất nhiều.
Khi quay về đến thành phố, 2 chiến sĩ “đào ngủ” trở về nhà, thật là buồn kinh khủng vì cái nắng, cái gió của Phú Quốc đã chịu được vậy mà trở về thành phố các chiến sĩ không thể vượt qua chính mình. Đây cũng là năm mà Hải Quân, cũng như bộ binh rất gắn kết, thậm chí cho đến bây giờ.
Kỉ niệm nhớ nhất là những lá thư viết vội trước giờ viết thư dành cho chiến sĩ. 350 người, trong đó có hơn 320 chiến sĩ có thư, còn 30 không có thư. Khi điều phối viên gọi điện thoại cho phụ huynh họ nói đủ lý do, thậm chí còn nhờ chúng tôi viết thư giúp. Ừ, thì ra đây là ý kiến hay. Thế là phong trào viết thư giúp đã được bắt đầu. Nhưng có lẻ những phụ huynh này, khi nhận được thư của con mình gởi về cảm ơn lá thư của mình, thì họ chắc cũng khó chịu lắm.
Một loạt chiến sĩ như Kiên (Su,kid29), Quân (Lương thế Vinh), Hoàng Sơn, Phát, Tùng, Linh (SIA 2008), Bé Heo, Tâm, Khánh An (Nha Trang), Hoài (Hà Nội), Cung Khoa… chắc cũng không bao giờ quên được.

4/ Năm 2011: niềm vui và nổi buồn
Gần 12 giờ đêm, trong lúc tôi đang ngủ say, một thành viên BTC báo cáo vắng 1 người, trên giường chiến sĩ vẫn còn mùng, chăn, giống như đang ngủ mà không có người. Tim tôi thót lại. Linh cảm chuyện không lành xảy ra, kịch bản một cậu bé bỏ về giữa chừng. Mà cũng lạ, sau khi hỏi vài bạn cùng phòng, lúc 22g00 chiến sĩ này còn đi vệ sinh mà. Tôi nghỉ, chắc nó qua ngủ dãy nhà kế bên, trung đoàn 250. Vì lúc ấy đóng quân ở trung đoàn 96 và 250 nên rất có thể. Tôi đề nghị không làm ảnh hưởng giấc ngủ của các em. Các thành viên của BTC đi tìm từng phòng, thì ra, Tuấn Anh qua ngủ ở trung đoàn 250 với bạn mình, Đây là cậu bé trong ngày tập huấn nhiều người đề nghị trả về vì vi phạm kỷ luật. Một đêm gần như thức trắng ngồi nói chuyện với nó, rồi sáng hôm sau đấu tranh tâm lý để cho về hay ở lại giúp nó tiếp tục. Cuối cùng, khi đưa nó ra xe, nó bật khóc. Tôi lại cho nó một cơ hội.
Một năm quá nhiều cảm xúc. Khi đang điều hành chương trình bộ binh, sau đó là bộ binh 4, rồi chiến binh thép là lúc tôi chuyển công tác, đi học. Ra đi, chắc cũng là qui luật tất yếu, trước đó 2 năm tôi đã xin chuyển công tác nhưng không được. Chỉ tiếc là chưa làm được những gì mình ấp ủ và liệu người kế thừa có thực hiện được những gì mà mọi người đã bỏ công sức trong 3 năm không? Một năm vài chiến sĩ và cựu chiến sĩ làm cho tôi buồn nhưng cũng may họ đã đứng dậy và vượt qua rất tốt. Nhưng đây cũng là năm mà Học kì quân đội đi vào trong trường học (Chiến binh nhí) khi mà trường Lê Ngọc Hân cho các em nghỉ để tham gia chương trình; là trường Vũ Thê Lang (Phú Thọ) phối hợp với trung tâm Hùng Vương tổ chức cho học sinh của mình… Thật là hạnh phúc.
Đây cũng là năm xuất hiện chương trình Chiến binh thép đang được các chiến sĩ chờ đợi. Có lẻ chương trình hay và hấp dẫn; vì sự đa dạng trong huấn luyện và hành trình độc đáo của nó, nhưng hơn hết là những bài học về tình người, về con người và sự hoàn thiện chính mình.
Các chiến sĩ nhí như Hiển (Nghệ An), Cung Nghi, Đăng, Nguyên, Hoàng (Đà Nẵng), Hiển Vinh, Long, Đăng… đã khắc ghi trong kỉ niệm khó quên của thầy.

Nghe đến tên – chắc chắn mọi người sẽ nghỉ ngay đấy những chiến binh thật sự rồi đây. Thai nghén chương trình này từ tháng 4/2011 nhưng khi ấy không xin phép được đơn vị tổ chức để có thể dùng xe tăng và thiết giáp trong huấn luyện. Mãi đến tháng 6/2011 mới được sự đồng ý, khi ấy anh Dũng Nhân và Hoàng Sơn đề nghị cái tên rất hay: Chiến binh thép. Ừ hay đấy. Kịch bản chương trình lần này do chính tôi lên và người thực hiện là một ekip khá tuyệt. Anh Bình phụ trách chung, ĐPV anh Chí Trung, Hoàng Long, chị Nga đều là những người kỳ cựu. Và các chiến sĩ tham gia lần này phải nói rất tuyệt. Dương KHánh Long; Hiển Vinh (Hải Quân); Nhật Minh, Tuấn Anh, Duy Phát (cựu chiến sĩ), hai anh em Phúc, Đức (bộ binh 20110, Nam Anh (Teen Leader), một số chiến sĩ mới nhưng rất tuyệt như Nguyên, Xuân, Hưng… Quá nhiều kỉ niệm trong chuyến đi này, vừa đi tôi vừa phải ôn anh văn để chuẩn bị tại Hội đồng Anh (theo yêu cầu của đề án 165 Ban tổ chức Trung ương); vừa giảng bài; huấn luyện. Anh Minh chuẩn bị cơ sở vật chất huấn luyện thật tuyệt, anh Dương chuẩn bị hậu cần chu đáo và nhất là các anh chị sĩ quan hỗ trợ huấn luyện nhiệt tình và trách nhiệm.
Nhớ nhất là ngày mọi người bắt đầu tham quan xe tăng và thiết giáp ai cũng ồ lên thích thú. Nhiều chiến sĩ không nghỉ mình sẽ người ngồi trên xe tăng và thiết giáp nên hôm tập luyện chiến thuật, ngồi trên thiết giáp đổ cầu, mọi người rất vui và hãnh diện. Hôm tập chiến thuật, hai thiết giáp, một xe tăng xuất phát, mở đầu cầu cho bộ binh tiến vào, băng qua chiến hào… trông thật dũng mãnh. Ai cũng háo hức muốn ngồi trên xe tăng. Các anh chị sĩ quan cũng táo bạo cho mọi người ngồi hẳn bên ngoài trông như trong phim vậy. Lúc ấy, một người lại khóc, vì bị thầy la mất cái máy chụp hình. Một chút lơ đễnh phải trả giá dù thầy nhắc chuyện này nhiều lần.
Ngày chuẩn bị hội quân, thầy không ngờ mọi người có thể tập xong bài Trùng dương ra khơi. Hay và ấn tượng, và nhiều người đã ồ lên khi mọi người chỉ có 1 ngày để tập mà thôi. Nhớ bà mẹ cầm cái đèn hột vịt tìm con trông mũi lòng; nhớ thuyền trưởng diễn xuất đạt quá. Nhớ Tuấn Anh cõng bạn sưng cả vai…
Chiến binh thép thật sụ gắn bó, là một chương trình đáng tự hào về chuỗi bài giảng sâu sắc và giá trị. Có lẻ các chiến sĩ sẽ khó quen mỗi khi anh Trung và anh Long diễn xuất. Cười bò lăn, bò càng. Và chính mọi người đã làm cho mỗi đêm về là một câu chuyện hay. Những cơn mưa mùa hè cũng là những kỉ niệm khó quên của chiến binh thép. Mưa ngút ngàn, mưa đến nổi mà nói với nhau phải kê vào tai nhau. Nhớ những lúc thi hát giữa nam và nữ rồi kết quả là hát bậy và bị la. Nhớ lúc tắm khuya bị phê bình suýt đuổi về.
5/ Năm 2012: Những thử thách mới chờ đợi những người bản lĩnh
Những chương trình hay nhất sẽ được thực hiện. Nhiều phụ huynh và chiến sĩ rất mong được tham gia như chương trình tại Đà Nẵng mà đỉnh điểm là 12 giờ thử thách trên đảo Cù Lao Chàm lần nay sẽ được thực hiện lại nhưng hoành tráng hơn năm 2010. Chiến binh nhí, chiến binh thép, học kì quân đội sơ cấp, hải quân… sẽ là những chuỗi ngày khó quên của mỗi chiến sĩ.
Một lần nữa rất mong các chiến sĩ yêu quí của thầy hãy kể những kỉ niệm khó quên của mình vào đây, để các tân binh hiểu về nó như một sự tự hào và hãnh diện khi tham gia chương trình này; và hẹn gặp lại những đồng đội cũ trong ngày hội quân.

Xin mời theo dõi tiếp chủ đề này tại trang: http://www.hockiquandoi.vn/forum/showthread.php/10034

[note color="#FFCC00"]-Phúc tiểu đội 14 Học kì quân đội 2011- Tôi nhớ là buổi chiều lúc đó tôi đang chơi,mẹ bảo đi đây với mẹ. Tôi hỏi mẹ đi đâu thế mẹ ? Mẹ không trả lời chỉ nói đi đi rồi sẽ biết.Sau một hồi tranh cãi tôi đành đi cùng mẹ,khi đến nơi thì tôi mới biết là mẹ đến trung tâm SYC Nguyễn Đình Chiểu đăng kí cho tôi đi Học Kì Quân Đôi.Trời ơi ! lúc đó tôi nổi giận mà không thể kiềm chế được mình, và có những lời nói và hành động không được lễ phép đối với mẹ . Tôi còn nhớ lúc ấy là ngày sinh nhật của thầy Nhân , tôi ngồi chờ mẹ hỏi thủ tục đăng ký học, thấy mấy bạn đang sinh hoạt nhảy dân vũ vui lắm kìa . Nhưng tôi lúc đó không có cảm xúc gì cả , tôi là một đứa cá biệt trong lớp nên tôi rất ngoan cố, khi mẹ vào trao đổi với các anh chị phụ trách một lúc xong . Tôi thấy một anh tiến đến gần tôi . lúc đó tôi chưa biết tên anh, mà bây giờ tôi mới biết là anh Dũng Nhân chứ ai ! Anh đến ngồi chung với tôi, anh hỏi tôi về tình hình học tập , sức khõe và những câu hỏi về xã hội, một lúc lâu có một chị cầm một bịt mía đến mời anh Dũng Nhân và tôi cùng ăn mía chị ấy là chị Hạnh dễ thương , lúc đó tôi cảm thấy như không còn cảm giác xa lạ nữa , sau một lúc nói chuyện với anh Dũng Nhân ,không hiểu tại sau anh đã cảm hóa được con người của tôi , và tôi đã theo mẹ lên nhận quân phục , phải nói rằng không còn bộ quân phục nào vừa sai với tôi , toàn là đồ sai lớn vì tôi là một thằng ” Ốm nhôm , ốm nhách ” mặc vào thấy toàn là vải, rộng thùng thình , mẹ bảo nhận đi , rồi về nhà mẹ sữa lại , chon quân phục xong, đi nhận tiếp ba lô khi đi xuống lầu tôi thấy có một chú mang kính trắng nói với mẹ con tôi là :” Có một chiến sĩ mới rồi !” tôi không hiểu nhưng cũng giả vờ cười , nghe mẹ nói đó là thầy Nhân Giám đốc trung tâm , tôi giật cả mình
Ngày đầu tiên tôi đến SƯ 309 thật là ngỡ ngàng, cảm xúc không thể tả xiếc, vừa một chúc phấn khởi , và một chúc sợ hãi , sau đó tôi được nhận chỗ ngũ , rồi chia tiểu đội sinh hoạt , trong tiểu đội tôi có nhiều bạn đến từ các nơi xa ơi là xa …Sau một buổi sinh hoạt tôi gần như biết hết tên của các bạn , có 2 bạn mà tôi quý lắm đó là bạn Minh Phúc và Đức là 2 anh em đã tham gia Chiến Binh Thép đã hổ trợ tôi rất nhiều.
Được sống trong môi trường quân đôi nề nếp và kĩ luật tôi thấy giống như bị gò bó không giống như ở nhà muốn làm gì cũng được . Ngày 1 ngày 2 rồi tôi cũng quen được nơi đây . Tự giặc quần áo, xếp nội vụ là những công việc tôi chưa từng đụng tới mà bây giờ phải làm thật là chán , ở nhà thì tôi bừa bộn lắm , khi được các anh TĐT hướng dẫn xếp nội vụ và tôi phải thực hành, tự làm nhưng không đẹp bằng các anh . Môi trường QĐ mà tôi đã được nghe từ những người xung quanh nói : Nào là rất cực nhọc, khó khăn , nhưng đối với tôi nó giống như là một phần trong tôi . Sang ngày hôm sau sinh hoạt Đêm gia đình khi thầy NHÂN giãng bài nói về công lao của ba mẹ không ai sánh bằng ,tôi đã khóc rất nhiều và đã viết thư gữi về mẹ.
Buổi sáng phải thức dậy thật sớm không giống như ở nhà ngũ nướng thêm chú nữa , phải tập thể dục rồi tiếp tục ra thao trường lăn lê , bò trường Trời ơi ! : ” Mình mẫy tôi nhức nhói quá trời ” . Nhưng rồi tôi cũng quen .
Rồi đến ngày kết thúc huấn luyện buổi chia tay đồng đội thật quyến luyến tôi đã khóc rất nhiều , giá như có thêm vài ngày nữa để nói nhiều hơn , học thêm nhiều hơn cùng đồng đôi vượt qua thử thách , phải chi mà được như thế thì hay biết mấy.
Sau 11 ngày xa cách gia đình , xa mẹ tôi thèm được cái ôm hôn triều mến của mẹ . Chia tay môi trường QĐ trở về với gia đình tôi đã thay đổi một cách rõ rệt từ các hành vi nhỏ như học tập, đến các công việc nhà tôi đã phụ giúp mẹ . Học kỳ QĐ thật bổ ich , không chỉ có trải nghiệm , mà còn hiểu thêm về gía trị tình cảm của gia đình để từ đó mà hoàn thiện con người của tôi, từ bỏ thói xấu , cái tôi quá lớn để hoàn chỉnh con người của mình. Cảm ơn mẹ đã tạo điều kiện cho con trãi nghiệm môi trường QĐ . Con cảm ơn thầy đã cho con hiểu biết thêm về tình cảm gia đình và nhiều thứ khác . Cảm ơn các anh chị , không có các anh chị chắc em đã trở thành một đứa ngổ nghịch . Cảm ơn các đồng đội cùng mình vượt qua 11 ngày thử thách rèn luyện ý chí, tinh thần đồng đội,và cả những giọt mồ hôi và nước mắt trên thao trường , để cùng nhau tiến bộ, hoàn thiện.Tôi hứa sẽ học tốt , sẽ chăm chỉ và là một đứa con ngoan trong nhà, xã hội, . Hẹn chương trình HKQĐ nâng cao năm 2012 .
[/note]

Quý vị phụ huynh và các em có thể xem thông tin về các lớp Học kì quân đội 2012 tại đây: http://www.aty.vn/?p=6937

Tham khảo Video clip các chương trình HKQĐ tại đây: 

Học kì quân đội thiếu nhi…
Học kì quân đội – Chiến binh nhí
Học kì quân đội Bộ binh

Trang web chính:
www.hockiquandoi.vn ; www.hockiquandoi.com.vn ; www.aty.vn

Cùng chia sẻ:
  • services sprite Học kì quân đội 2012 – những kỉ niệm khó quên
  • services sprite Học kì quân đội 2012 – những kỉ niệm khó quên
  • services sprite Học kì quân đội 2012 – những kỉ niệm khó quên
  • services sprite Học kì quân đội 2012 – những kỉ niệm khó quên
  • services sprite Học kì quân đội 2012 – những kỉ niệm khó quên
  • services sprite Học kì quân đội 2012 – những kỉ niệm khó quên
  • services sprite Học kì quân đội 2012 – những kỉ niệm khó quên
  • services sprite Học kì quân đội 2012 – những kỉ niệm khó quên
  • services sprite Học kì quân đội 2012 – những kỉ niệm khó quên
  • services sprite Học kì quân đội 2012 – những kỉ niệm khó quên
  • services sprite Học kì quân đội 2012 – những kỉ niệm khó quên
  • services sprite Học kì quân đội 2012 – những kỉ niệm khó quên

2 phản hồi »

  1. Thai Quoc Kiet 04/03/2012 at 9:37 sáng -

    Hoc ky quan doi nam nay to chuc khi nao ?
    Hoc phi ?
    Dieu kiem tham gia ?
    Many thanks,