Đang tải dữ liệu...
Trang 1 của 3 123 CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 22

Chủ đề: ATY phát động cuộc thi viết "Hành trình tôi đã vượt qua"

  Bookmark and Share   
  1. #1
    Quản trị viên PhuATY's Avatar
    Ngày tham gia
    Sep 2010
    Bài viết
    1,623
    Cảm ơn
    21
    Được cảm ơn 419 lần trong 163 bài viết

    Mặc định ATY phát động cuộc thi viết "Hành trình tôi đã vượt qua"

    Xin chào các chiến sĩ thân yêu của anh. Báo cho mọi người một tin vui nhé :D...Để tăng thêm phần sôi động cho diễn đàn và tạo thêm sân chơi cho các chiến sĩ giao lưu, chia sẻ với nhau, BTC quyết định tổ chức cuộc thi viết "Hành trình tôi đã vượt qua". Bật mí nhé...giải thưởng sẽ là một chuyến đi Phan Thiết cho 3 người có bài viết hay nhất vào 3 ngày 7,8 9/7/2012.

    Cụ thể về thể lệ cuộc thi như sau, các chiến sĩ nhớ đọc kĩ để làm đúng nhé.

    Thể lệ cuộc thi

    I. Tên gọi: Hành trình tôi đã vượt qua


    II. Thông điệp cuộc thi: “Chia sẻ kỉ niệm; chia sẻ yêu thương”
    Trong những lần tham gia chương trình tại Trung tâm, chắc hẳn rằng các em đã có rất nhiều những kỉ niệm, những trải nghiệm và những bài học bổ ích đến từ các thầy cô, anh chị ĐPV, đồng đội, hay những người bạn mới quen, những con người nơi vùng đất mới... Những câu chuyện ấy sẽ tiếp tục được lan tỏa qua cuộc thi “Hành trình tôi đã vượt qua”, để tất cả mọi người đều được nhận thêm những bài học ý nghĩa, những câu chuyện nhân văn, để cảm nhận được những điều tốt đẹp trong cuộc sống.


    III. Đối tượng dự thi
    Tất cả chiến sĩ đã tham gia chương trình của Trung tâm năm 2012.

    IV. Bài dự thi
    1. Thể loại: văn xuôi, thơ

    2. Nội dung: Viết về thầy cô, người thân, đồng đội, những câu chuyện, sự việc, kỉ niệm, trải nghiệm…vv có thực đã để lại cho tác giả những ấn tượng sâu sắc, khó quên và mong muốn chia sẻ cùng mọi người. Có thể viết lại nhật ký chuyến hành trình một cách sâu sắc, có rút ra các bài học cho chính mình.

    3. Yêu cầu:
    3.1. Tính chân thực: Câu chuyện và nhân vật trong bài viết phải có thật trên thực tế.
    3.2. Ngôn ngữ: Ngôn ngữ sử dụng trong các bài viết là tiếng Việt hoặc tiếng Anh.
    3.3. Hình ảnh: Khuyến khích các bài dự thi có gửi kèm hình ảnh:
    Số lượng: hình ảnh chụp không quá 10 hình.
    3.4. Số lượng chữ: Bài dự thi không quá 2000 chữ. Tối thiểu là 200 chữ.
    V. Cách nộp bài thi
    Đăng bài trực tiếp trên website bằng cách trả lời trực tiếp trên topic này.
    VI. Thời gian nhận bài và trao giải
    Thời gian nhận bài từ 28/06/2012 đến hết ngày 05/7/2012.
    Kết quả cuộc thi sẽ được công bố trên trang web của Trung tâm www.aty.vn
    VII. Chấm thi
    Bài thi sẽ được chấm điểm gồm 2 phần.
    Nửa số điểm sẽ do BGK châm, nửa còn lại do khán giả bình chọn.


    1. Ban giám khảo gồm" Thầy Nhân, các anh chị trong Trung tâm, các anh chị điều phối viên...sẽ chấm điểm cho từng bài dự thi (lưu ý BGK chấm chỉ chiếm 1/2 thang điểm)
    2. Một nửa số điểm còn lại do khán giả bình chọn bằng cách tính số lần được cảm ơn, nếu đăng trên facebook phải viết thành 1 note và đăng kèm thành link vào bài viết trong diễn đàn để BGK tiện việc chấm bài. Lưu ý cấm mọi trường hợp tạo tài khoản mới của mình để thanks cho mình.

    VIII. Giải thưởng tháng và giải thưởng chung cuộc
    Giải thưởng: 3 người đạt giải nhất, nhì và ba sẽ được một chuyến huấn luyện miễn phí tại Phan Thiết từ ngày 7 đến ngày 9 tháng 7 năm 2012 hoặc một thời điểm phù hợp theo chương trình huấn luyện của ATY.

    BAN TỔ CHỨC

    Chúc các chiến sĩ sẽ đạt giải cao và có chuyến huấn luyện tuyệt vời tại Phan Thiết nhé...
    Lần sửa cuối bởi thanhnhan, ngày 28-06-2012 lúc 07:21 AM.
    Niềm vui lớn nhất là khi niềm vui ấy được chia sẻ!

  2. Bài viết của PhuATY được cảm ơn bởi 12 thành viên:

    Anh Minh ATY (28-06-2012), ANHKHOA_ATY2012 (02-07-2012), BinBéoBở_ATY (01-07-2012), chucanh2403 (02-07-2012), hai anh (29-06-2012), I'm Bill (01-07-2012), lan0302 (06-07-2012), naruto123449 (02-07-2012), nguyentrungnam1999 (09-07-2012), nguyenvanthinh (05-06-2014), TranggggieluvATY (05-07-2012), xuanta2802 (17-07-2012)

  3. #2
    Ban tổ chức thanhnhan's Avatar
    Ngày tham gia
    Sep 2010
    Bài viết
    1,276
    Cảm ơn
    386
    Được cảm ơn 1,505 lần trong 390 bài viết

    Mặc định

    Chào cả nhà, hôm nay ekip thứ 4 (Nguyên, Phú, Buol, Thầy và các ĐPV) lại lên đường huấn luyện cho đối tượng hồi gia (tức từng cai nghiện, có tiền án đã về...) của quận 1 tại Ròn Rơm. Có lẻ đây là đối tượng rất khó để giúp họ thành công, nhưng không phải là không làm được. Sau buổi chiều vất vả, kết quả thật tốt, tự dưng nhớ đến các chiến sĩ yêu quí của thầy đã từng trải quân những ngày tháng huấn luyện khốc liệt. Chính vì vậy, nội dung cuộc thi này không chỉ ghi lại kỷ niệm mà cũng là chất liệu giúp thầy và ekip hoàn thành cuốn sách tiếp theo về kỹ năng phát triển con người. Các chiến sĩ viết bài cũng là đồng tác giả với cuốn sách sẽ xuất bản trong nay mai vì đây là chất liệu quan trọng, những bài học bổ ích dành cho người đọc, nhất là thanh thiếu niên không có điều kiện tham gia. Ngược lại, nó là kỉ niệm, trải nghiệm và kinh nghiệm quí báu của mỗi chiến sĩ sau chương trình. Thầy mới thấy bài viết của Trần Nhật Nguyên; Nguyễn Trung Nam, vậy là quá ít. Đề nghị Nguyên, Nam hãy copy bài viết vào thư mục này để sau này dễ tập hợp. Đề nghị các chiến sĩ khác hãy tham gia viết nhé, dù là bài học nhỏ, hay kỉ niệm khó quên; dù là những lần thất bại hay sự gục ngã vì thiếu ý chí... Rất mong các chiến sĩ tham gia viết nhé. Ngày 7 -9/7 là ngày chiến binh thép huấn luyện tại Mũi né, nếu ai đạt giải cũng là điều vinh dự đấy. Còn các bạn kẹt Teen leaders đạt giải sẽ tham gia chuyến hành trình cùng BTC vào tháng 8. Thương và nhớ các chiến sĩ rất nhiều.
    Cùng thanhnhan xây dựng ATY.vn nhé
    (Tạo chữ ký) riêng

  4. Bài viết của thanhnhan được cảm ơn bởi 7 thành viên:

    Akimoto Kuniumi (21-08-2012), hai anh (29-06-2012), I'm Bill (01-07-2012), khanhquocthai (04-07-2012), naruto123449 (02-07-2012), nguyen9830 (29-06-2012), trungquang1999 (29-07-2013)

  5. #3
    Đại Tá nguyen9830's Avatar
    Ngày tham gia
    Mar 2011
    Đang ở
    Tp. HCM
    Bài viết
    948
    Cảm ơn
    2,032
    Được cảm ơn 1,170 lần trong 323 bài viết

    Mặc định Bài dự thi của chiến sĩ Trần Nhật Nguyên

    Ngày tại chùa Vĩnh Hưng - Ngày của gia đình

    Khoảng 4 giờ chiều, sau khi kết thúc cuộc họp TL 2012, chúng tôi lên đường cùng thầy tới chùa Vĩnh Hưng. Đường đi đến đó sao mà dễ lạc quá! Thầy phải dừng cả xe lại để hỏi đường để rồi biết là chùa nằm trong một cái ngã ba. Ban đầu, chúng tôi nghĩ là sẽ đến sớm hơn khoảng nửa tiếng để thưởng thức ít cơm chay lần đầu tiên vì khi đến ai cũng đã đói. Nhưng khi đến thì đã là 7 giờ, vào bài giảng thôi.

    Trước khi bắt đầu bài giảng, thầy giới thiệu cho các bạn, các anh chị trong chùa trò Hand Clap Skit, rồi cũng từ đó mà các bất ngờ lần lượt xuất hiện. Nào là những bạn học rất nhanh trò chơi mà chúng tôi mất gần một ngày để thành thạo, nào là những bạn quậy phá, chọc ghẹo các bạn khác bị thầy nhắc chỉ một lần mà rất cầu thị, ngồi thật im và thật chú tâm vào trò Hand Clap Skit. Rồi thầy chỉ đến bài dân vũ The Duck ai cũng hào hứng cả, làm cho cả hội trường rộn ràng những tiếng cười và niềm phấn khích. Tiếp đến, thầy giới thiệu hai bài dân vũ cho các bạn xem đó là bài Tic Tic Tac và Stap. Sau đó thì bài giảng bắt đầu.

    Vào bải giảng, điều đầu tiên thầy nhắc cho mọi người là các thói quen có ích như uống một ngày bao nhiêu lít nước, cách rửa tay,......những điều thật bổ ích mà chúng ta gần như đã quên hoặc là không biết. Tiếp đến là phần đầu tiên của bài giảng "Tình cảm gia đình", hình ảnh người cha. Hỏi ra thì mới biết, có nhiều bạn thì trách bố, có nhiều người thì bố đã không còn, còn có người thì bố là thần tượng của mình. Từ đó, dẫn đến câu chuyện "Người bố và con số 34", có ai ngờ rằng, bảo vật quý giá nhất của đời bố không phải là vàng bạc, châu báu mà lại là cái con số thứ tự mà người con đeo trên mình khi mới sinh ra. Những giọt nước mắt bắt đầu lăm dài trên đôi mắt của mọi người thay cho lời nói:"Bố, cho con xin lỗi!", rồi ngẫm nghĩ để sau này trân trọng và hiểu rõ hơn câu nói:"Ngày còn nhỏ, bố cho con ăn, con cười bố cười. Ngày bố đã già, con cho bố ăn, con khóc bố khóc".

    "Hệ quả", một khái niệm khá lạ đối với chúng tôi nay đã được thầy khai sáng. "Những gì mà ta làm đối với cha mẹ ta thì đến khi ta có con, chúng sẽ làm lại y như vậy" nghe đến đó mà một vài người như rùng mình, có lẽ là vì họ đã làm điều gì không phải với bố hoặc mẹ, cả bản thân tôi cũng vậy, tôi ước gì, tôi có thể thân với bố như tôi thân với mẹ tôi vậy. Tiếp đến là một câu chuyện về cô con dâu rất bất bình về người bố chồng và hay nói nặng với bố, một ngày thì hai vợ chồng quyết định bỏ bố vào một cái sọt rồi đem bố vào rừng. Sáng hôm sau thì mới vỡ ra cái sai của mình khi người con nói: "Con nghe cả rồi, nhưng con chỉ xin một điều, khi nào bố mẹ đem ông ngoại vào rừng thì nhớ đem cái sọt về cho con nha, để sau này con còn đem bỏ bố mẹ vào rừng nữa!". Vậy đấy, nhiều người đối với bạn bè thì rất hiền hậu làm sai là xin lỗi ngay nhưng với bố mẹ mình thì họ chỉ làm sai một chút thôi là mình sẵn sàng hét vào mặt bố mẹ mà không nghĩ rằng trái tim của bố mẹ đã bị nứt một phần khi nghe con nói như vậy.

    Rồi đến người mẹ, người đỡ đần ta, làm mọi công việc trong gia đình từ nấu nướng, giặc giũ,... Nhiều người, thương mẹ lắm, xem mẹ như thần tượng của mình thôi! Nhưng lại có một số người thì bất hiếu khi sẵn sàng bỏ mặc mẹ mình để đi một nơi xa trong khi mẹ thì van xin mình đừng đi. Người thì sẵn sàng kỳ thị cả mẹ mình chỉ vì bị bạn bè chọc ghẹo rằng:"Mẹ mày có tật!". Sai lầm! Sai lầm lắm khi có những ý nghĩ như vậy! Tất cả những gì mẹ làm đều là những gì tốt nhất cho ta. Những giọt nước mắt, những tiếng nấc nghẹn ngào bây giờ vang lên khắp cả hội trường.

    Kết thúc bài giảng, sư trụ trì bước lên sân khấu tặng bông cho thầy và nói lời cảm ơn thay mặt cho tất cả mọi người trong hội trường vì đã bỏ một đêm khá dài để giảng về đấng sinh thành. Đi một vòng, tôi và Đăng nhận thấy là có nhiều người hãy còn rất hung hăng và kênh kiệu, mong rằng sau khóa tu này, tất cả sẽ hiểu ra được nhiều điều để khi về thương yêu ba mẹ hơn, biết giúp đỡ và chia sẻ với bố nhiều hơn và thương yêu mẹ để câu hát: "Ông mặt trời chỉ có một mà thôi và mẹ em chỉ có một trên đời" luôn có ý nghĩa. Sau đó, chúng tôi ra về mà lòng còn luyến tiếc vì sự hiếu khách và tình cảm mà chùa đã dành cho chúng tôi. Hẹn gặp lại chùa Vĩnh Hưng, ngôi chùa hiếu khách, tình cảm vào một khóa tu hoặc một dịp nào đó thật gần.

    CS Trần Nhật Nguyên


    Lần sửa cuối bởi nguyen9830, ngày 29-06-2012 lúc 07:24 PM.
    Tắc kè xanh

  6. Bài viết của nguyen9830 được cảm ơn bởi 3 thành viên:

    hai anh (29-06-2012), I'm Bill (01-07-2012), PhuATY (01-07-2012)

  7. #4
    Binh Nhì nguyentrungnam1999's Avatar
    Ngày tham gia
    Jun 2012
    Đang ở
    Hồ Chí Minh
    Bài viết
    25
    Cảm ơn
    12
    Được cảm ơn 12 lần trong 7 bài viết

    Mặc định

    Nhật ký HKQĐ Nâng Cao - ngày thứ 9

    Vào sáng hôm thứ 9, mọi người được ăn buffet tại khách sạn, phải nói là đã có một cơn bão đã càn quét qua khách sạn Công Đoàn Thanh Bình luôn rồi đấy chứ, mỗi khi có một tốp chiến sĩ đi là đồ ăn vơi đi rất nhiều, có những chiến sĩ đã ăn đến chập 6, chập 7. Chắc là ăn lại vốn luôn rồi quá! He He He. Sau đó, mọi người bắt đầu cuộc hành trình đi khắp các hang động ở núi Ngũ Hành Sơn, mọi người phải tìm hiểu về các hang động, vì sao nó được đặt tên như vậy… Ngoài ra còn phải thuyết phục bạn bè, du khách vì sao khi đi Ngũ Hành Sơn thì nên vào động đó.


    Đến trưa, mọi người phải trình bày về các động mà mình đã đi được, và sau đó mọi người được BTC đãi món cơm gà rô ti.

    Khi chiều đến, mọi người tập trung và làm quà cho bố mẹ mình, những món quà do chính tay của mọi người làm ra thật là dễ thương và tràn đầy ý nghĩa làm sao. Sau đó, mọi người thực hiện đánh trận giả trên bãi biển, mỗi người đều mang một chiếc mặt nạ bằng bột, nhìn ai cũng trông buồn cười hết! Rồi mọi người được tắm biển lần cuối. Khi lên bờ, mọi người tuy mệt nhưng khi nghe nhạc dân vũ bật lên là tinh thần mọi người trỗi dậy cả lên.

    Tối hôm đó, các tiểu đội đã thực hiện vòng tròn yêu thương, mỗi thành viên trong các tiểu đội ai ai cũng góp ý một cách chân thành.

    ---------- Post added at 10:34 PM ---------- Previous post was at 10:32 PM ----------

    Nhật ký HKQĐ Nâng Cao 2012

    Thế là 11 ngày đã trôi qua, và bây giờ mình đang ở trong ngôi nhà ấm cúng của mình. Thật là tiện lợi để viết lại 11 ngày vừa qua khi mình đi trương trình Bộ binh nâng cao.

    Vào hôm đầu tiên khi chuẩn bị lên đường, mọi người tập trung tại ga Sài Gòn để chuẩn bị cho chuyến hành trình. Trước khi lên tàu tôi ôm hôn tạm biệt bố mẹ. Sau đó, cả nhà vác những cái ba lô to đùng và nặng, cùng nhau bước lên trên tàu. Buổi tối hôm đó, mọi người được phát một cái bánh bao và một chai nước để ăn tối. Hôm đó là đêm khó ngủ vô cùng. Tiếng tàu lửa vang lên xình xịch, lâu lâu tàu thắng lại làm mình có cảm giác như sắp đập mặt vào ghế phía trước nữa chứ. Những lúc khi tàu vào khúc cua, ai ai cũng có cảm giác nghiêng về một bên, thiệt là khó chịu quá đi.

    Buổi sáng khi mình thức dậy, mình được ăn bánh mì và uống sữa Milo. Sau đó anh Trung bày trò chơi ABC để mọi người cùng chơi. Sáng đó vui lắm. Vào khoảng 10g sáng, tàu mới tới Đà Nẵng. Sau đó, xe buýt chở mọi người tới doanh trại E83, nằm ngay dưới chân núi Sơn Trà hùng vĩ. Ai ai cũng vui, nhưng cái nóng từ 36 độ đến 40 độ làm mình rất bất ngờ, thật khó để thích nghi làm sao.

    Bữa ăn trưa của mọi người không được ngon cho lắm. Lúc ngủ khó chịu vô cùng, khí trời nóng không chịu nổi. Sau khi thức dậy, mọi người được nghe giới thiệu về lịch sử của E83. Sau đó, mọi người khởi động để chuẩn bị đi bơi. Khi đến bãi tắm, mọi người chạy ùa xuống biển. Khi bơi, mọi người đùa nghịch với nhau trông vui lắm. Mà phải công nhận là biển Đà Nẵng đẹp thật, bãi cát thì trắng và sạch, làn nước thì trong veo.

    Đến tối, anh Sơn bày cho mọi người những trò chơi teambuilding nho nhỏ, ai cũng tưởng chừng dễ lắm, nhưng kết quả là chẳng có tiểu đội nào thành công trong trò chơi ấy, nội dung của trò đó là mọi người phải đứng dậy mà tay vẫn nắm được dây và chân của mọi người vẫn còn nằm trong vòng tròn nhỏ. Trò tiếp theo là mọi người phải khoác tay vào người đằng sau lưng mình rồi cả tiểu đội phải đứng lên cùng một lúc, nếu không làm được thì coi như thất bại. Lúc đó chỉ có 2 tiểu đội hoàn thành được nhiệm vụ ấy.

    Sau đó, mọi người đánh răng, lên giường chuẩn bị đi ngủ, đêm đó quả là một đêm nóng nực, đến 12g đêm mọi người mới ngủ được bởi vì lúc đó khí trời mới dịu bớt. Quả là 1 đêm căng thẳng!

    Sáng ngày thứ 2, mọi người được các anh chị điều phối viên hướng dẫn cách xếp nội vụ của mình. Sau đó là phần thi của các tiểu đội với nhau. Phần thi xếp mùng mền thì tiểu đội mình không thắng. nhưng còn phần thi bịt mắt xếp áo thì tiểu đội mình đứng hạng nhì. Thiệt là vui quá đi! Sau đó là phần thi teambuilding, đó là mọi người phải xây một cây cầu bằng giấy báo sao cho vừa đủ sức chứa của 1 bộ nội vụ và một trái banh phải chui lọt qua bên dưới của cây cầu. Cây cầu của tiểu đội mình khi vừa mới đặt bộ nội vụ lên là đã gãy ngay. Tiếp theo đó là phần thi khó khăn hơn, đó là phải làm sao để mọi người đứng dậy, đi một vòng mà không làm cho những chiếc đũa rớt, và tất nhiên là không được giữ những cây đũa đó rồi. Tiểu đội mình đã thất bại trong trò chơi này, và các tiểu đội khác cũng vậy.

    Trưa hôm đó, Ban tổ chức quyết định đãi mọi người món Mì Quảng, mình đã ăn hết sạch và mọi người ai cũng vậy. Mì Quảng ngon lắm!

    Đến chiều, mọi người khởi động bằng trò chơi Hand Clap Skit và tập lại những điệu nhảy dân vũ. Sau đó, mọi người mới chinh phục thử thách thật sự, đó là phải leo từ đầu dây bên này qua đầu dây bên kia. Có rất nhiều người khi mới leo những sợi dây đầu tiên là đã thất bại ngay lập tức. Sau đó, khi mọi người thấy anh Phúc đi hết được đoạn dây một cách dễ dàng mà không mang giày thì mọi người mới đua nhau cởi giày ra, nhưng kết cục là mọi người chẳng có ai đi được, mà còn bị đau chân nữa chứ.

    Tiếp theo sau đó là chị Trâm, lúc đầu không có ai ngờ được rằng chị ấy sẽ đi hết đoạn đường ấy, nhưng sau đó, mọi người mới thực sự ngạc nhiên rằng nhờ 4 chữ “ Ráng thêm chút nữa” và 3 chữ “ Không từ bỏ”, chị đã thành công và đi được hết đoạn đường ấy. Thật là ngạc nhiên phải không mọi người.

    Sáng ngày thứ 3, mọi người có cuộc hành quân đầu tiên, đó là hành quân đến chùa Linh Ứng. Đoạn đường dài khoảng 6km, mà còn đi dưới cái nắng gắt đó nữa. Thiệt là khổ quá đi! Phải nói là tiểu đội mình hơi yếu, mặc dù xuất phát trước tiểu đội 3 đến 5 phút, vậy mà tiểu đội 3 vẫn vượt trước tiểu đội mình. Khoảng nửa đường đi, có cô bé Thư trong tiểu đội mình đã kiệt sức giữa đường do say nắng nên đã lên xe của Ban tổ chức để đi đến chùa Linh Ứng.

    Khi đến nơi, mọi người phải làm nhiệm vụ do anh Hạ giao cho, khi nào làm xong thì anh Hạ mới phát cho mọi người củi và mì để nấu ăn, có nhóm mình quên chọn bật lửa nên lúc đầu chẳng biết làm sao để có lửa, nhưng khi thấy tiểu đội khác xài bật lửa xong và vứt đi, tiểu đột mình mới tranh thủ cơ hội có 1 không 2, liền lấy cái bật lửa đó và nấu mì. HE HE HE, thiệt là hên quá đi. Nhưng kết quả là tiểu đội 2 hoàn thành đầu tiên nên các tiểu đội khác phải hành quân 1/3 quãng đường rồi mới được lên xe buýt đi ăn trưa. Bữa trưa hôm đó ngon lắm, mọi người được ăn món bún thịt nướng. Khi thầy Nhân hỏi có ai muốn ăn thêm 1 tô nữa không, tất cả mọi người đều giơ tay, kể cả nữ.

    Chiều hôm đó, cả nhà được học cách băng bó vết thương, từ tay đến chân đến bụng đến đầu, bác sĩ đã dạy chúng mình tất cả. Sau đó, mọi người được thực hành. Lúc đó mình được chọn làm bệnh nhân, vui lắm, mọi người băng từ hết chỗ này đến chỗ khác. Tiểu đội mình chỉ hoàn thành được nhiệm vụ băng bó tay mà thôi.

    Buổi sáng của ngày thứ 4 đã đến, hôm nay mọi người được học cách đi đứng và xếp hàng trong quân ngũ. Tiểu đội mình tập khá tốt, những bước đi của mọi người rất đều nhau, chỉ có điều là mọi người đánh tay không đều cho lắm mà thôi. Sau đó mọi người thực hiện trò ATY prism, có rất nhiều người đã bị hít đất, mình cũng có nữa.

    Khi buổi chiều vừa đến, ai cũng hò reo vui mừng vì chiều hôm đó mọi người được tập tháo lắp súng AK-47. Khi chú chiến sĩ lên giảng, ai ai cũng tập trung lắng nghe. Khi các tiểu đội thực tập, mọi người đều nhớ rõ các bước, chỉ có điều cứ lâu lâu, khẩu súng lại bị kẹt làm cho việc đó trở nên khó khăn. Khi đến phần thi đấu giữa các tiểu đội, tiểu đội mình không thắng được phần này, xui xẻo quá! Tiếp theo là mọi người sẽ tập vượt rào cản K91, chỉ có vài người được thực hiện thôi vì đã gần đến giờ tắm giặt rồi.

    Tối đến, mọi người được nghe đêm cảm xúc. Thầy Nhân đã kể những câu chuyện khiến cho nhiều người rất xúc động. Và thầy đã hỏi mọi người rằng nếu không còn bố, không còn mẹ trên cuộc đời này nữa thì mọi người sẽ sống ra sao. Sau đó, mọi người tiễn thư lên đường và quay trở về giường rồi đi ngủ trong bầu không khí yên lặng.

    Vào sáng ngày thứ 5, mọi người được học về PCCC tại sở PCCC thành phố Đà Nẵng. Ở đó cho biết rằng khi cháy là phải ứng xử ra sao, muốn cứu người thì phải thực hiện các động tác như thế nào… Sau đó là phần sử dụng bình xịt, lên xe thang cao 40m để chữa cháy trên cao và phần nhảy thoát hiểm từ lầu 2, lầu 3, có anh Hải Đăng khi leo lên lầu để nhảy đã bị trợt chân té xuống, nhưng rất may là không sao.

    Đến chiều, mọi người tổ chức phần thi giữa các tiểu đội, đó là thi đấu đội hình 3x100 và 4 người tiếp sức, có rất nhiều tình huống giả định như xịt bình chữa cháy để dập tắt cây xăng, dùng chăn ướt để dập tắt lửa… ( giải 3 đã thuộc về tiểu đội mình, tiểu đội 5). Cuối cùng là phần giả định là có một đám cháy bùng phát, đưa những người bị thương ra ngoài, những bình xịt từ các xe cứu hỏa phun ra tới tấp, và tất cả mọi người nữa… Trông thật là hay và hoành tráng.

    Tối hôm đó, thầy giảng cho mọi người về người bạn thân trong cuộc đời. Mọi người cứ tưởng rằng người bạn thân trong cuộc đời lúc nào cũng phải là những người bạn học cùng lớp với mình nhưng thật ra không phải, mà những người bạn thân đó chính là bố mẹ, là anh chị em ruột của mình nhưng hầu hết mọi người đã lãng quên đi điều ấy. Tiếp theo là mọi người nhận và viết thư gởi cho gia đình.

    Sáng hôm sau ( hôm thứ 6), mọi người chuẩn bị lên đường hành quân đi Cù Lao Chàm. Khi lên tàu, rất nhiều người đã lên ngồi tầng trên ngay lập tức nhưng sau đó nhờ thông báo rằng ngồi trên đó sẽ rất say sóng nên mọi người liền đua nhau chạy xuống dưới. Nhưng mặc dù ở bên dưới nhưng vẫn có rất nhiều chiến sĩ đã say sóng, phải công nhận rằng sóng biển lúc đó ghê thật. Khi tàu đến nơi, mọi người phải bơi 150m vào bờ. Sau đó, các tiểu đội phải tìm đường để đi lên con đường mòn trên cao. Cả nhà đã leo lên vách đá khá dốc nhưng mọi người vẫn thành công. Sau đó, hành trình của mọi người mới thực sự bắt đầu. Tất cả các tiểu đội tham gia đều tích cực. Chỉ có điều là tiểu đội 5 và tiểu đội 2 là phải đi đường vòng để quay lại điểm xuất phát vì chưa có dụng cụ để làm ở các trạm khác. Khỉ cuộc hành trình đã gần hết giờ, chỉ có 1 tiểu đội là tìm được 5 miếng ghép. Sau cuộc hành trình, BTC đã đãi mọi người bữa tiệc mì gói ngon ơi là ngon. Cho đến khi tàu cập bến, các chiến sĩ phải tìm cho ra ngôi nhà cách mạng nổi tiếng trên phố này, tìm hiểu chùa Phước Kiến và chùa Cầu, nhưng chủ yếu là các chiến sĩ chỉ tập trung vào việc mua sắm mà thôi!

    Đến ngày thứ 7, đó là ngày mà mọi người được giới thiệu về các loại hàng rào và những cách đặt và tháo gỡ bom mìn, có rất nhiều loại bom khác nhau như bom chống tăng, bom chống bộ binh… Sau đó, mọi người bắt đầu việc tiếp theo bằng bộ dụng cụ ATY prism, đó chính là mọi người pjải xây một cái tháp cao 3 tầng, hầu hết các tiểu đội đều thực hiện được việc đó. Nhưng sau đó, nhiệm vụ thứ 2 khó khăn hơn rất nhiều, đó là làm sao phải đưa được tất cả các thành viên qua được tầng 2 của cái tháp, và kết quả là chưa có tiểu đội nào thành công ở nhiệm vụ thứ 2.

    Buổi chiều là lúc mà mọi người vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình. Có 5 trạm được thiết lập: Trạm thăng bằng ( mọi người phải đi qua một cây cầu đung đưa mà bị bịt mắt), còn có trạm mà mọi người phải thò tay vào bên dưới những con giun, mối để lấy được mẩu giấy có con số của mình, có lúc còn phải bơi ở trong cái hồ chứa đầy lươn và bắt những con lươn ra… Có rất nhiều tiếng hét, nước mắt và cả những tiếng cười, thật khó để diễn tả cảm xúc của mọi người ngày hôm đó.

    Buổi tối, mọi người được tham gia Night confident. BTC chia ra thành 3 nhóm theo độ tuổi. Mỗi cá nhân phải tự đi trong bóng đêm và bị bịt mắt kín mít. Giải nhất chỉ thuộc về 3 người trong 3 nhóm: Quân, Quế Nhi và Khanh.

    Sáng ngày thứ 8, mọi người bắt đầu hành trình đi tham quan thánh địa Mỹ Sơn. Sau đó là mọi người phải thuyết phục những người khác đi tham quan địa diểm mà mình chọn.

    Đến chiều, mọi người đã được di chuyển đến khách sạn, ai cũng vui mừng và reo lên: “Thiên đường”. Sau đó khoảng 15g, mọi người di chuyển đến biển và tập những bài tập thể lực, và 5 tiểu đội đã được phân chia thành 4 nhóm khác nhau. Nội dung của cuộc thi là cả đội phải cùng nhau khiêng cái ống nhựa chứa đầy cát nặng không thể tưởng tượng nổi và phải đi zic zắc qua những cái cột nhựa. Tiếp theo là phải đào một cái hố bên dưới cái ống để cho một người đi qua vừa, rồi còn phải đổ đầy nước vào những cái ống lủng đầy lỗ nữa chứ!

    Đến tối, mọi người được BTC cho thư thả một chút, như chụp hình với tiểu đội mình, đi tham quan lòng vòng… Và còn được ăn chè nữa chứ!

    Vào sáng hôm thứ 9, mọi người được ăn buffet tại khách sạn, phải nói là đã có một cơn bão đã càn quét qua khách sạn Công Đoàn Thanh Bình luôn rồi đấy chứ, mỗi khi có một tốp chiến sĩ đi là đồ ăn vơi đi rất nhiều, có những chiến sĩ đã ăn đến chập 6, chập 7. Chắc là ăn lại vốn luôn rồi quá! He He He. Sau đó, mọi người bắt đầu cuộc hành trình đi khắp các hang động ở núi Ngũ Hành Sơn, mọi người phải tìm hiểu về các hang động, vì sao nó được đặt tên như vậy… Ngoài ra còn phải thuyết phục bạn bè, du khách vì sao khi đi Ngũ Hành Sơn thì nên vào động đó.

    Đến trưa, mọi người phải trình bày về các động mà mình đã đi được, và sau đó mọi người được BTC đãi món cơm gà rô ti.

    Khi chiều đến, mọi người tập trung và làm quà cho bố mẹ mình, những món quà do chính tay của mọi người làm ra thật là dễ thương và tràn đầy ý nghĩa làm sao. Sau đó, mọi người thực hiện đánh trận giả trên bãi biển, mỗi người đều mang một chiếc mặt nạ bằng bột, nhìn ai cũng trông buồn cười hết! Rồi mọi người được tắm biển lần cuối. Khi lên bờ, mọi người tuy mệt nhưng khi nghe nhạc dân vũ bật lên là tinh thần mọi người trỗi dậy cả lên.

    Tối hôm đó, các tiểu đội đã thực hiện vòng tròn yêu thương, mỗi thành viên trong các tiểu đội ai ai cũng góp ý một cách chân thành.

    Đến buổi sáng ngày thứ 10, mọi người được chị Hạnh và anh Sơn ôn tập lại các bài dân vũ, ôn lại Hand Klap Skit và Cup game để chuẩn bị chào đón Hi!Teacher.

    Khi chiều đến, mọi người được học Cup game nâng cao, nó đòi hỏi phải thuần thục các kỹ năng chuyền và xếp ly. Sau đó là đến phần đi trên miểng chai. Đã có nhiều chiến sĩ run lên cầm cập khi vừa mới bước những bước đầu tiên, cũng có người thì sợ đến mức không nhấc chân lên nổi. Rất may là chỉ có 2 người bị trầy nhẹ, còn lại đều đi được tốt.

    Đêm nay là một đêm quan trọng, đó chính là đêm giã từ sự gian dối. Khi thầy Nhân giảng bài, thầy đã giảng rằng vì sao ba mẹ phải nói dối mọi người… Sau đó, mọi người sẽ dùng cây bút của chính mình để gạch những đường viết lên trang giấy ấy, cũng như để đếm số tội lỗi mà mình đã gây ra, những lời nói dối mà mình đã nói với người thân của mình. Sau đó, có vài người lên xin lỗi bố mẹ và nững người thân trước mặt tập thể mọi người. Rồi thầy Nhân đã tiễn ngài gian dối đi, chỉ để ngài sự thật ở lại thôi.

    Đến ngày thứ 11, mọi người về Điện Biên Phủ để làm lễ chia tay.

    ---------- Post added at 10:36 PM ---------- Previous post was at 10:34 PM ----------

    HKQĐ Nâng Cao - Những giờ sinh tồn trên đảo Cù Lao Chàm

    Vào ngày mà mình đi Cù Lao Chàm, sóng biển lớn hơn mọi người tưởng tượng rất nhiều. Có rất nhiều chiến sĩ đã say sóng, trong đó có mình nữa, phải nói là mình đã ói ra hết bữa sáng luôn rồi đấy chứ! Có rất nhiều người đã thầm cám ơn thầy Nhân vì nếu thầy không bảo mọi người xuống dưới thì chắc bây giờ ai ai cũng ói ví say sóng quá!

    Khi đến nơi, mọi người phải bơi 150m vào bờ. Mới đầu các chiến sĩ cũng hơi ngại vì độ sâu từ 4 đến 5 mét lận, mà mọi người thì ai ai cũng đuối sức hết rồi , nhưng khi thầy Nhân nói rằng nếu mọi người bơi thì sẽ không còn cảm giác say sóng nữa thì mọi người mới thi nhau nhảy xuống bơi vào bờ. Khi lên bờ, tiểu đội 1 tập trung đi trước, các tiểu đội khác liền bám đuôi theo sau, nhưng khi tiểu đội 1 không tìm thấy đường nữa, tất cả các tiểu đội khác bèn lẽo đẽo quay lại. Sau đó, tiểu đội 3 đã tìm thấy con đường mới và mọi người đã tìm thấy một vách núi khá dốc nhưng vẫn có thể leo lên được. Các tiểu đội khi leo tuy hơi đuối, nhưng mọi người vẫn thành công. Bây giờ cuộc hành trình của mọi người mới thực sự bắt đầu. Theo nhiệm vụ của mọi người, các tiểu đội phải vượt qua 5 trạm: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa , Thổ để đến được trái tim của đảo. Đã có 2 tiểu đội vì đi sai lộ trình nên đã phải quay ngược trở lại, đó là tiểu đội 5 và tiểu đội 2. Trên chuyến hành trình của các tiểu đội, đã có 2 tai nạn xảy ra, đó là cô bé Nhi bị đau chân và cô bé Trang đã phải bó bột cánh tay của mình.

    Sau đó, khi mọi người đã hết giờ, chỉ có 4 tiểu đội mới đến được chù Hải Tạng, và chỉ có 1 tiểu đội hoàn thành nhiệm vụ là tìm được 5 miếng ghép, nhưng không còn thời gian để đến Trái tim của đảo nữa rồi. Sau đó, các chiến sĩ tập trung tại âu thuyền và được BTC đãi một bữa tiệc mì gói ngon ơi là ngon, vì đói ấy mà!

    Khi tàu rời đảo, sóng đã giảm đi rất nhiều, các chiến sĩ đã nằm la liệt trên sàn tàu vì sợ say sóng. Càng ngày, sóng lại càng ít, mọi người đã chìm sâu trong giấc ngủ ngon và yên bình.
    Cùng nguyentrungnam1999 xây dựng ATY.vn nhé
    (Tạo chữ ký) riêng

  8. Bài viết của nguyentrungnam1999 được cảm ơn bởi 4 thành viên:

    hai anh (30-06-2012), I'm Bill (01-07-2012), iloveATY (01-07-2012), PhuATY (01-07-2012)

  9. #5
    Đại Uý phuctieudoi14's Avatar
    Ngày tham gia
    Jun 2011
    Đang ở
    Đồng Nai
    Bài viết
    347
    Cảm ơn
    301
    Được cảm ơn 267 lần trong 96 bài viết

    Mặc định

    Trích dẫn Gửi bởi nguyentrungnam1999 Xem bài viết
    Nhật ký HKQĐ Nâng Cao - ngày thứ 9

    Vào sáng hôm thứ 9, mọi người được ăn buffet tại khách sạn, phải nói là đã có một cơn bão đã càn quét qua khách sạn Công Đoàn Thanh Bình luôn rồi đấy chứ, mỗi khi có một tốp chiến sĩ đi là đồ ăn vơi đi rất nhiều, có những chiến sĩ đã ăn đến chập 6, chập 7. Chắc là ăn lại vốn luôn rồi quá! He He He. Sau đó, mọi người bắt đầu cuộc hành trình đi khắp các hang động ở núi Ngũ Hành Sơn, mọi người phải tìm hiểu về các hang động, vì sao nó được đặt tên như vậy… Ngoài ra còn phải thuyết phục bạn bè, du khách vì sao khi đi Ngũ Hành Sơn thì nên vào động đó.


    Đến trưa, mọi người phải trình bày về các động mà mình đã đi được, và sau đó mọi người được BTC đãi món cơm gà rô ti.

    Khi chiều đến, mọi người tập trung và làm quà cho bố mẹ mình, những món quà do chính tay của mọi người làm ra thật là dễ thương và tràn đầy ý nghĩa làm sao. Sau đó, mọi người thực hiện đánh trận giả trên bãi biển, mỗi người đều mang một chiếc mặt nạ bằng bột, nhìn ai cũng trông buồn cười hết! Rồi mọi người được tắm biển lần cuối. Khi lên bờ, mọi người tuy mệt nhưng khi nghe nhạc dân vũ bật lên là tinh thần mọi người trỗi dậy cả lên.

    Tối hôm đó, các tiểu đội đã thực hiện vòng tròn yêu thương, mỗi thành viên trong các tiểu đội ai ai cũng góp ý một cách chân thành.

    ---------- Post added at 10:34 PM ---------- Previous post was at 10:32 PM ----------

    Nhật ký HKQĐ Nâng Cao 2012

    Thế là 11 ngày đã trôi qua, và bây giờ mình đang ở trong ngôi nhà ấm cúng của mình. Thật là tiện lợi để viết lại 11 ngày vừa qua khi mình đi trương trình Bộ binh nâng cao.

    Vào hôm đầu tiên khi chuẩn bị lên đường, mọi người tập trung tại ga Sài Gòn để chuẩn bị cho chuyến hành trình. Trước khi lên tàu tôi ôm hôn tạm biệt bố mẹ. Sau đó, cả nhà vác những cái ba lô to đùng và nặng, cùng nhau bước lên trên tàu. Buổi tối hôm đó, mọi người được phát một cái bánh bao và một chai nước để ăn tối. Hôm đó là đêm khó ngủ vô cùng. Tiếng tàu lửa vang lên xình xịch, lâu lâu tàu thắng lại làm mình có cảm giác như sắp đập mặt vào ghế phía trước nữa chứ. Những lúc khi tàu vào khúc cua, ai ai cũng có cảm giác nghiêng về một bên, thiệt là khó chịu quá đi.

    Buổi sáng khi mình thức dậy, mình được ăn bánh mì và uống sữa Milo. Sau đó anh Trung bày trò chơi ABC để mọi người cùng chơi. Sáng đó vui lắm. Vào khoảng 10g sáng, tàu mới tới Đà Nẵng. Sau đó, xe buýt chở mọi người tới doanh trại E83, nằm ngay dưới chân núi Sơn Trà hùng vĩ. Ai ai cũng vui, nhưng cái nóng từ 36 độ đến 40 độ làm mình rất bất ngờ, thật khó để thích nghi làm sao.

    Bữa ăn trưa của mọi người không được ngon cho lắm. Lúc ngủ khó chịu vô cùng, khí trời nóng không chịu nổi. Sau khi thức dậy, mọi người được nghe giới thiệu về lịch sử của E83. Sau đó, mọi người khởi động để chuẩn bị đi bơi. Khi đến bãi tắm, mọi người chạy ùa xuống biển. Khi bơi, mọi người đùa nghịch với nhau trông vui lắm. Mà phải công nhận là biển Đà Nẵng đẹp thật, bãi cát thì trắng và sạch, làn nước thì trong veo.

    Đến tối, anh Sơn bày cho mọi người những trò chơi teambuilding nho nhỏ, ai cũng tưởng chừng dễ lắm, nhưng kết quả là chẳng có tiểu đội nào thành công trong trò chơi ấy, nội dung của trò đó là mọi người phải đứng dậy mà tay vẫn nắm được dây và chân của mọi người vẫn còn nằm trong vòng tròn nhỏ. Trò tiếp theo là mọi người phải khoác tay vào người đằng sau lưng mình rồi cả tiểu đội phải đứng lên cùng một lúc, nếu không làm được thì coi như thất bại. Lúc đó chỉ có 2 tiểu đội hoàn thành được nhiệm vụ ấy.

    Sau đó, mọi người đánh răng, lên giường chuẩn bị đi ngủ, đêm đó quả là một đêm nóng nực, đến 12g đêm mọi người mới ngủ được bởi vì lúc đó khí trời mới dịu bớt. Quả là 1 đêm căng thẳng!

    Sáng ngày thứ 2, mọi người được các anh chị điều phối viên hướng dẫn cách xếp nội vụ của mình. Sau đó là phần thi của các tiểu đội với nhau. Phần thi xếp mùng mền thì tiểu đội mình không thắng. nhưng còn phần thi bịt mắt xếp áo thì tiểu đội mình đứng hạng nhì. Thiệt là vui quá đi! Sau đó là phần thi teambuilding, đó là mọi người phải xây một cây cầu bằng giấy báo sao cho vừa đủ sức chứa của 1 bộ nội vụ và một trái banh phải chui lọt qua bên dưới của cây cầu. Cây cầu của tiểu đội mình khi vừa mới đặt bộ nội vụ lên là đã gãy ngay. Tiếp theo đó là phần thi khó khăn hơn, đó là phải làm sao để mọi người đứng dậy, đi một vòng mà không làm cho những chiếc đũa rớt, và tất nhiên là không được giữ những cây đũa đó rồi. Tiểu đội mình đã thất bại trong trò chơi này, và các tiểu đội khác cũng vậy.

    Trưa hôm đó, Ban tổ chức quyết định đãi mọi người món Mì Quảng, mình đã ăn hết sạch và mọi người ai cũng vậy. Mì Quảng ngon lắm!

    Đến chiều, mọi người khởi động bằng trò chơi Hand Clap Skit và tập lại những điệu nhảy dân vũ. Sau đó, mọi người mới chinh phục thử thách thật sự, đó là phải leo từ đầu dây bên này qua đầu dây bên kia. Có rất nhiều người khi mới leo những sợi dây đầu tiên là đã thất bại ngay lập tức. Sau đó, khi mọi người thấy anh Phúc đi hết được đoạn dây một cách dễ dàng mà không mang giày thì mọi người mới đua nhau cởi giày ra, nhưng kết cục là mọi người chẳng có ai đi được, mà còn bị đau chân nữa chứ.

    Tiếp theo sau đó là chị Trâm, lúc đầu không có ai ngờ được rằng chị ấy sẽ đi hết đoạn đường ấy, nhưng sau đó, mọi người mới thực sự ngạc nhiên rằng nhờ 4 chữ “ Ráng thêm chút nữa” và 3 chữ “ Không từ bỏ”, chị đã thành công và đi được hết đoạn đường ấy. Thật là ngạc nhiên phải không mọi người.

    Sáng ngày thứ 3, mọi người có cuộc hành quân đầu tiên, đó là hành quân đến chùa Linh Ứng. Đoạn đường dài khoảng 6km, mà còn đi dưới cái nắng gắt đó nữa. Thiệt là khổ quá đi! Phải nói là tiểu đội mình hơi yếu, mặc dù xuất phát trước tiểu đội 3 đến 5 phút, vậy mà tiểu đội 3 vẫn vượt trước tiểu đội mình. Khoảng nửa đường đi, có cô bé Thư trong tiểu đội mình đã kiệt sức giữa đường do say nắng nên đã lên xe của Ban tổ chức để đi đến chùa Linh Ứng.

    Khi đến nơi, mọi người phải làm nhiệm vụ do anh Hạ giao cho, khi nào làm xong thì anh Hạ mới phát cho mọi người củi và mì để nấu ăn, có nhóm mình quên chọn bật lửa nên lúc đầu chẳng biết làm sao để có lửa, nhưng khi thấy tiểu đội khác xài bật lửa xong và vứt đi, tiểu đột mình mới tranh thủ cơ hội có 1 không 2, liền lấy cái bật lửa đó và nấu mì. HE HE HE, thiệt là hên quá đi. Nhưng kết quả là tiểu đội 2 hoàn thành đầu tiên nên các tiểu đội khác phải hành quân 1/3 quãng đường rồi mới được lên xe buýt đi ăn trưa. Bữa trưa hôm đó ngon lắm, mọi người được ăn món bún thịt nướng. Khi thầy Nhân hỏi có ai muốn ăn thêm 1 tô nữa không, tất cả mọi người đều giơ tay, kể cả nữ.

    Chiều hôm đó, cả nhà được học cách băng bó vết thương, từ tay đến chân đến bụng đến đầu, bác sĩ đã dạy chúng mình tất cả. Sau đó, mọi người được thực hành. Lúc đó mình được chọn làm bệnh nhân, vui lắm, mọi người băng từ hết chỗ này đến chỗ khác. Tiểu đội mình chỉ hoàn thành được nhiệm vụ băng bó tay mà thôi.

    Buổi sáng của ngày thứ 4 đã đến, hôm nay mọi người được học cách đi đứng và xếp hàng trong quân ngũ. Tiểu đội mình tập khá tốt, những bước đi của mọi người rất đều nhau, chỉ có điều là mọi người đánh tay không đều cho lắm mà thôi. Sau đó mọi người thực hiện trò ATY prism, có rất nhiều người đã bị hít đất, mình cũng có nữa.

    Khi buổi chiều vừa đến, ai cũng hò reo vui mừng vì chiều hôm đó mọi người được tập tháo lắp súng AK-47. Khi chú chiến sĩ lên giảng, ai ai cũng tập trung lắng nghe. Khi các tiểu đội thực tập, mọi người đều nhớ rõ các bước, chỉ có điều cứ lâu lâu, khẩu súng lại bị kẹt làm cho việc đó trở nên khó khăn. Khi đến phần thi đấu giữa các tiểu đội, tiểu đội mình không thắng được phần này, xui xẻo quá! Tiếp theo là mọi người sẽ tập vượt rào cản K91, chỉ có vài người được thực hiện thôi vì đã gần đến giờ tắm giặt rồi.

    Tối đến, mọi người được nghe đêm cảm xúc. Thầy Nhân đã kể những câu chuyện khiến cho nhiều người rất xúc động. Và thầy đã hỏi mọi người rằng nếu không còn bố, không còn mẹ trên cuộc đời này nữa thì mọi người sẽ sống ra sao. Sau đó, mọi người tiễn thư lên đường và quay trở về giường rồi đi ngủ trong bầu không khí yên lặng.

    Vào sáng ngày thứ 5, mọi người được học về PCCC tại sở PCCC thành phố Đà Nẵng. Ở đó cho biết rằng khi cháy là phải ứng xử ra sao, muốn cứu người thì phải thực hiện các động tác như thế nào… Sau đó là phần sử dụng bình xịt, lên xe thang cao 40m để chữa cháy trên cao và phần nhảy thoát hiểm từ lầu 2, lầu 3, có anh Hải Đăng khi leo lên lầu để nhảy đã bị trợt chân té xuống, nhưng rất may là không sao.

    Đến chiều, mọi người tổ chức phần thi giữa các tiểu đội, đó là thi đấu đội hình 3x100 và 4 người tiếp sức, có rất nhiều tình huống giả định như xịt bình chữa cháy để dập tắt cây xăng, dùng chăn ướt để dập tắt lửa… ( giải 3 đã thuộc về tiểu đội mình, tiểu đội 5). Cuối cùng là phần giả định là có một đám cháy bùng phát, đưa những người bị thương ra ngoài, những bình xịt từ các xe cứu hỏa phun ra tới tấp, và tất cả mọi người nữa… Trông thật là hay và hoành tráng.

    Tối hôm đó, thầy giảng cho mọi người về người bạn thân trong cuộc đời. Mọi người cứ tưởng rằng người bạn thân trong cuộc đời lúc nào cũng phải là những người bạn học cùng lớp với mình nhưng thật ra không phải, mà những người bạn thân đó chính là bố mẹ, là anh chị em ruột của mình nhưng hầu hết mọi người đã lãng quên đi điều ấy. Tiếp theo là mọi người nhận và viết thư gởi cho gia đình.

    Sáng hôm sau ( hôm thứ 6), mọi người chuẩn bị lên đường hành quân đi Cù Lao Chàm. Khi lên tàu, rất nhiều người đã lên ngồi tầng trên ngay lập tức nhưng sau đó nhờ thông báo rằng ngồi trên đó sẽ rất say sóng nên mọi người liền đua nhau chạy xuống dưới. Nhưng mặc dù ở bên dưới nhưng vẫn có rất nhiều chiến sĩ đã say sóng, phải công nhận rằng sóng biển lúc đó ghê thật. Khi tàu đến nơi, mọi người phải bơi 150m vào bờ. Sau đó, các tiểu đội phải tìm đường để đi lên con đường mòn trên cao. Cả nhà đã leo lên vách đá khá dốc nhưng mọi người vẫn thành công. Sau đó, hành trình của mọi người mới thực sự bắt đầu. Tất cả các tiểu đội tham gia đều tích cực. Chỉ có điều là tiểu đội 5 và tiểu đội 2 là phải đi đường vòng để quay lại điểm xuất phát vì chưa có dụng cụ để làm ở các trạm khác. Khỉ cuộc hành trình đã gần hết giờ, chỉ có 1 tiểu đội là tìm được 5 miếng ghép. Sau cuộc hành trình, BTC đã đãi mọi người bữa tiệc mì gói ngon ơi là ngon. Cho đến khi tàu cập bến, các chiến sĩ phải tìm cho ra ngôi nhà cách mạng nổi tiếng trên phố này, tìm hiểu chùa Phước Kiến và chùa Cầu, nhưng chủ yếu là các chiến sĩ chỉ tập trung vào việc mua sắm mà thôi!

    Đến ngày thứ 7, đó là ngày mà mọi người được giới thiệu về các loại hàng rào và những cách đặt và tháo gỡ bom mìn, có rất nhiều loại bom khác nhau như bom chống tăng, bom chống bộ binh… Sau đó, mọi người bắt đầu việc tiếp theo bằng bộ dụng cụ ATY prism, đó chính là mọi người pjải xây một cái tháp cao 3 tầng, hầu hết các tiểu đội đều thực hiện được việc đó. Nhưng sau đó, nhiệm vụ thứ 2 khó khăn hơn rất nhiều, đó là làm sao phải đưa được tất cả các thành viên qua được tầng 2 của cái tháp, và kết quả là chưa có tiểu đội nào thành công ở nhiệm vụ thứ 2.

    Buổi chiều là lúc mà mọi người vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình. Có 5 trạm được thiết lập: Trạm thăng bằng ( mọi người phải đi qua một cây cầu đung đưa mà bị bịt mắt), còn có trạm mà mọi người phải thò tay vào bên dưới những con giun, mối để lấy được mẩu giấy có con số của mình, có lúc còn phải bơi ở trong cái hồ chứa đầy lươn và bắt những con lươn ra… Có rất nhiều tiếng hét, nước mắt và cả những tiếng cười, thật khó để diễn tả cảm xúc của mọi người ngày hôm đó.

    Buổi tối, mọi người được tham gia Night confident. BTC chia ra thành 3 nhóm theo độ tuổi. Mỗi cá nhân phải tự đi trong bóng đêm và bị bịt mắt kín mít. Giải nhất chỉ thuộc về 3 người trong 3 nhóm: Quân, Quế Nhi và Khanh.

    Sáng ngày thứ 8, mọi người bắt đầu hành trình đi tham quan thánh địa Mỹ Sơn. Sau đó là mọi người phải thuyết phục những người khác đi tham quan địa diểm mà mình chọn.

    Đến chiều, mọi người đã được di chuyển đến khách sạn, ai cũng vui mừng và reo lên: “Thiên đường”. Sau đó khoảng 15g, mọi người di chuyển đến biển và tập những bài tập thể lực, và 5 tiểu đội đã được phân chia thành 4 nhóm khác nhau. Nội dung của cuộc thi là cả đội phải cùng nhau khiêng cái ống nhựa chứa đầy cát nặng không thể tưởng tượng nổi và phải đi zic zắc qua những cái cột nhựa. Tiếp theo là phải đào một cái hố bên dưới cái ống để cho một người đi qua vừa, rồi còn phải đổ đầy nước vào những cái ống lủng đầy lỗ nữa chứ!

    Đến tối, mọi người được BTC cho thư thả một chút, như chụp hình với tiểu đội mình, đi tham quan lòng vòng… Và còn được ăn chè nữa chứ!

    Vào sáng hôm thứ 9, mọi người được ăn buffet tại khách sạn, phải nói là đã có một cơn bão đã càn quét qua khách sạn Công Đoàn Thanh Bình luôn rồi đấy chứ, mỗi khi có một tốp chiến sĩ đi là đồ ăn vơi đi rất nhiều, có những chiến sĩ đã ăn đến chập 6, chập 7. Chắc là ăn lại vốn luôn rồi quá! He He He. Sau đó, mọi người bắt đầu cuộc hành trình đi khắp các hang động ở núi Ngũ Hành Sơn, mọi người phải tìm hiểu về các hang động, vì sao nó được đặt tên như vậy… Ngoài ra còn phải thuyết phục bạn bè, du khách vì sao khi đi Ngũ Hành Sơn thì nên vào động đó.

    Đến trưa, mọi người phải trình bày về các động mà mình đã đi được, và sau đó mọi người được BTC đãi món cơm gà rô ti.

    Khi chiều đến, mọi người tập trung và làm quà cho bố mẹ mình, những món quà do chính tay của mọi người làm ra thật là dễ thương và tràn đầy ý nghĩa làm sao. Sau đó, mọi người thực hiện đánh trận giả trên bãi biển, mỗi người đều mang một chiếc mặt nạ bằng bột, nhìn ai cũng trông buồn cười hết! Rồi mọi người được tắm biển lần cuối. Khi lên bờ, mọi người tuy mệt nhưng khi nghe nhạc dân vũ bật lên là tinh thần mọi người trỗi dậy cả lên.

    Tối hôm đó, các tiểu đội đã thực hiện vòng tròn yêu thương, mỗi thành viên trong các tiểu đội ai ai cũng góp ý một cách chân thành.

    Đến buổi sáng ngày thứ 10, mọi người được chị Hạnh và anh Sơn ôn tập lại các bài dân vũ, ôn lại Hand Klap Skit và Cup game để chuẩn bị chào đón Hi!Teacher.

    Khi chiều đến, mọi người được học Cup game nâng cao, nó đòi hỏi phải thuần thục các kỹ năng chuyền và xếp ly. Sau đó là đến phần đi trên miểng chai. Đã có nhiều chiến sĩ run lên cầm cập khi vừa mới bước những bước đầu tiên, cũng có người thì sợ đến mức không nhấc chân lên nổi. Rất may là chỉ có 2 người bị trầy nhẹ, còn lại đều đi được tốt.

    Đêm nay là một đêm quan trọng, đó chính là đêm giã từ sự gian dối. Khi thầy Nhân giảng bài, thầy đã giảng rằng vì sao ba mẹ phải nói dối mọi người… Sau đó, mọi người sẽ dùng cây bút của chính mình để gạch những đường viết lên trang giấy ấy, cũng như để đếm số tội lỗi mà mình đã gây ra, những lời nói dối mà mình đã nói với người thân của mình. Sau đó, có vài người lên xin lỗi bố mẹ và nững người thân trước mặt tập thể mọi người. Rồi thầy Nhân đã tiễn ngài gian dối đi, chỉ để ngài sự thật ở lại thôi.

    Đến ngày thứ 11, mọi người về Điện Biên Phủ để làm lễ chia tay.

    ---------- Post added at 10:36 PM ---------- Previous post was at 10:34 PM ----------

    HKQĐ Nâng Cao - Những giờ sinh tồn trên đảo Cù Lao Chàm

    Vào ngày mà mình đi Cù Lao Chàm, sóng biển lớn hơn mọi người tưởng tượng rất nhiều. Có rất nhiều chiến sĩ đã say sóng, trong đó có mình nữa, phải nói là mình đã ói ra hết bữa sáng luôn rồi đấy chứ! Có rất nhiều người đã thầm cám ơn thầy Nhân vì nếu thầy không bảo mọi người xuống dưới thì chắc bây giờ ai ai cũng ói ví say sóng quá!

    Khi đến nơi, mọi người phải bơi 150m vào bờ. Mới đầu các chiến sĩ cũng hơi ngại vì độ sâu từ 4 đến 5 mét lận, mà mọi người thì ai ai cũng đuối sức hết rồi , nhưng khi thầy Nhân nói rằng nếu mọi người bơi thì sẽ không còn cảm giác say sóng nữa thì mọi người mới thi nhau nhảy xuống bơi vào bờ. Khi lên bờ, tiểu đội 1 tập trung đi trước, các tiểu đội khác liền bám đuôi theo sau, nhưng khi tiểu đội 1 không tìm thấy đường nữa, tất cả các tiểu đội khác bèn lẽo đẽo quay lại. Sau đó, tiểu đội 3 đã tìm thấy con đường mới và mọi người đã tìm thấy một vách núi khá dốc nhưng vẫn có thể leo lên được. Các tiểu đội khi leo tuy hơi đuối, nhưng mọi người vẫn thành công. Bây giờ cuộc hành trình của mọi người mới thực sự bắt đầu. Theo nhiệm vụ của mọi người, các tiểu đội phải vượt qua 5 trạm: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa , Thổ để đến được trái tim của đảo. Đã có 2 tiểu đội vì đi sai lộ trình nên đã phải quay ngược trở lại, đó là tiểu đội 5 và tiểu đội 2. Trên chuyến hành trình của các tiểu đội, đã có 2 tai nạn xảy ra, đó là cô bé Nhi bị đau chân và cô bé Trang đã phải bó bột cánh tay của mình.

    Sau đó, khi mọi người đã hết giờ, chỉ có 4 tiểu đội mới đến được chù Hải Tạng, và chỉ có 1 tiểu đội hoàn thành nhiệm vụ là tìm được 5 miếng ghép, nhưng không còn thời gian để đến Trái tim của đảo nữa rồi. Sau đó, các chiến sĩ tập trung tại âu thuyền và được BTC đãi một bữa tiệc mì gói ngon ơi là ngon, vì đói ấy mà!

    Khi tàu rời đảo, sóng đã giảm đi rất nhiều, các chiến sĩ đã nằm la liệt trên sàn tàu vì sợ say sóng. Càng ngày, sóng lại càng ít, mọi người đã chìm sâu trong giấc ngủ ngon và yên bình.
    Hình như bạn ghi sai rùi đó phải ghi về cuộc hành trình của mình mới đúng
    Hãy yêu đời bạn nhé ^.^
    Sống thì phải có ước mơ (0.0)
    Hãy là chính mình nhé


  10. Bài viết được cảm ơn bởi:

    I'm Bill (01-07-2012)

  11. #6
    Ban tổ chức thanhnhan's Avatar
    Ngày tham gia
    Sep 2010
    Bài viết
    1,276
    Cảm ơn
    386
    Được cảm ơn 1,505 lần trong 390 bài viết

    Mặc định

    Chào cả nhà, hơi tiếc đến nay chỉ mới có 2 bài của Nguyên và Nam. Cả hai bài đều rất tốt. Mọi người có thể viết về hành trình của mình, về kỉ niệm, kinh nghiệm... hoặc các bài học. Thầy hy vọng sẽ nhận được nhiều bài về Hi! teacher; Thám Du; HLN Nông dân; BBSC; hải Quân; Thiếu nhi; Nâng cao... Và các chiến sĩ chiến binh thép sáng mai lên đường, nếu ai có viết nhật ký hàng ngày, BTC sẽ đánh máy giúp lên. Thầy hy vọng nhiều chiến sĩ sẽ post bài dự thi.
    Cùng thanhnhan xây dựng ATY.vn nhé
    (Tạo chữ ký) riêng

  12. Bài viết của thanhnhan được cảm ơn bởi 4 thành viên:

    hai anh (01-07-2012), I'm Bill (01-07-2012), nguyen9830 (30-06-2012), nguyentrungnam1999 (01-07-2012)

  13. #7
    Binh Nhì nguyentrungnam1999's Avatar
    Ngày tham gia
    Jun 2012
    Đang ở
    Hồ Chí Minh
    Bài viết
    25
    Cảm ơn
    12
    Được cảm ơn 12 lần trong 7 bài viết

    Mặc định

    Cả nhà ơi! Thầy Nhân nói đúng đó, mọi người cố gắng tham gia nhiều lên thì kỹ năng viết mới tốt được, cả nhà hãy cùng cố gắng nhé!
    Cùng nguyentrungnam1999 xây dựng ATY.vn nhé
    (Tạo chữ ký) riêng

  14. Bài viết được cảm ơn bởi:

    I'm Bill (01-07-2012)

  15. #8
    Đại Tá nguyen9830's Avatar
    Ngày tham gia
    Mar 2011
    Đang ở
    Tp. HCM
    Bài viết
    948
    Cảm ơn
    2,032
    Được cảm ơn 1,170 lần trong 323 bài viết

    Mặc định Bài dự thi của chiến sĩ Trần Nhật Nguyên

    Hi! Teacher Phú Yên - Phú Yên ấm áp

    Vậy là, chuyến hành trình 7 ngày đến vùng đất Phú Yên, được học những bài học thật mới, được gặp những người bạn mới, gia đình mới đã chấm dứt. Bồi hồi, xúc động, tôi chợt nhớ lại chuyến hành trình mà có lẽ đã làm tôi vỡ ra được nhiều điều chưa tốt của tôi. Chuyến hành trình mang tên:"Hi! Teacher Phú Yên - Phú yên ấm áp".

    Nhớ cái ngày khi mới đặt chân đến Phú Yên ai nấy đều mệt mỏi cả, leo lên xe thật mau rồi tất cả cùng di chuyển đến nơi tập kết. Trên xe, mọi sự mệt mỏi dường như tan biến cả khi nhìn ra ngoài cửa kính. "Đẹp thật!" đa số đều thốt lên như vậy. Thế rồi, bất ngờ này lại nối tiếp bất ngờ khác khi chúng tôi được biết là ngày xưa, Phú Yên không được như bây giờ đâu, do chính bàn tay của những con người nơi đây đã biến Phú Yên thành một nơi đẹp như vậy thì chúng tôi ai nấy đều thật sự khâm phục sự cố gắng của người dân Phú Yên.

    Cuối cùng, điểm tập kết cũng hiện ra trước mắt chúng tôi: Trường tiểu học An Dân 2. Tất cả hỗ trợ nhau bưng đồ rồi tâp trung lại vào trường để nghe phổ biến về nhiệm vụ đầu tiên:"Dạy đập tay và dân vũ múa gối cho các em". Ai nấy đều cố gắng hết sức kể cả những bạn mới nữa, chỉ cần học một chút là đã có thể dạy lại rồi, thật là đáng khâm phục! Tic tac tic tac.......Thời gian trôi qua, dường như em nào cũng đã nắm được dân vũ và đập tay rồi, có lẽ vì hài lòng nên thầy Nguyên và anh Tân đã cho tất cả chơi một trò chơi mới mang tên:"Chuyền sáu". Chơi ra sao? Đội hình thế nào? Từng câu hỏi đều được thầy giải thích tường tận. Tiếng còi nổi lên, đội Mặt trời của mình chơi thật là sung sức, nhưng thua. Thôi, lần khác sẽ cố gắng hơn ^_^. Đến tối, với nội dung Night confident, chúng tôi bị bịt kín mắt và miệng, ai cũng sợ cả nhưng dường như khi ta không còn nhìn thấy gì thì những cơn giận hờn cũng tan biến đi đâu mất và qua buổi tối này, chúng tôi hiểu rõ hơn ý nghĩa của câu:"im lặng là vàng" khi mà chúng tôi không thể nhìn thấy hay nói chuyện với nhau nhưng vẫn hiểu nhau thì mới biết được rằng:" Có những lúc ta cần im lặng, những lúc đó ta sẽ hiểu rõ đồng đội của mình hơn cả lúc ta nói chuyện với họ nữa".

    Có thử thách, có học tập thì cũng không thể thiếu phần vui chơi. Đến với Phú Yên, có nhiều điều thú vị lắm. Ví dụ như cái cảm giác rợn cả gáy khi phải đi từ nhà nuôi mình đến chỗ tập trung trong khi mấy anh chị lại chơi ác cho chúng mình ở nhà nuôi cách nơi tập kết một khoảng hơi xa nữa chứ. Rồi tiếp đến còn có đồ ăn nữa, chúng mình được ăn mắt cá ngừ đại dương. Ôi! Con mắt nó bự lắm kìa! Bự bằng cả một nắm tay mình chứ không giỡn đâu! Nhưng mà ôi thôi, nó ngon không thể tả được. Dù nhìn giống chơi thật đó, nhưng còn xen lẫn vào cả bài học nữa kìa. Đó là khi chúng mình đi làm mắm đó, mùi tanh bốc lên như vậy nhưng ai nấy đều vui vẻ vì đây là lần đầu mình tự tay làm một hũ mắm nên thích lắm. Ôi! Cũng phức tạp thật, nào là tùy thuộc vào vùng miền, thời tiết,.....mà hũ mắm đó sẽ ngon hay dở, nghe rồi quan sát để thấy thương các bác, các cô khi làm mắm phải mất biết bao lâu mới có được một hũ mắm như vậy. Nhưng làm gì thì làm, dân vũ vẫn là cái không thể thiếu trong bất kỳ chuyến hành trình nào. Riêng chuyến đi đến Phú Yên thì do Phú Yên là vùng biển nên chúng mình được học bài dân vũ Soran hào hùng, mạnh mẽ, nói lên được sức mạnh của người dân chài. Tất cả đều học hăng say, nghỉ ngơi được một chút thì thường là đi kiếm nước uống trước nhưng chúng mình thì khác, cứ đứng đó rồi than:" Nhức quá!". Hì hì, ai cũng nhức, nhức toàn thân luôn, nhưng không ai quên sử dụng câu nói quen thuộc: "Ráng thêm chút nữa" để vượt qua và rồi cũng nhảy được bài Soran, chúc mừng mọi người ^_^. À, suýt nữa thì quên, chúng tôi còn được học cách làm chong chóng và diều nữa. Chà, khó ghê! Cái chong chóng của mình sao nó cứ đứng trơ ra đó vậy! Còn diều thì bay lên được một chút rôi chào mặt đất luôn là sao? Hì hì, cố gắng lần sau phải làm tốt hơn nha ^_^.

    Qua đi những giờ phút vui chơi để đến với những gì mà chúng tôi thật sự đến Phú Yên để thực hiện: "Trải nghiệm và học tập". Đến Phú Yên là cả một kho tàng lịch sử quý báu khi chúng tôi được đến với khu di tích thành An Thổ - nơi sinh và cũng là nơi lưu giữ nhiều kỷ vật nói lên những chặng của cuộc đời của cố Tổng bí thư Trần Phú để chúng tôi hiểu hơn về cuộc đời ông, thời thơ ấu của ông rồi sau đó thắp nén hương trên bàn thờ để cầu nguyện những gì tốt đẹp nhất cho mình và gia đình mình. Đền thờ Lương Văn Chánh với kiểu kiến trúc cổ điển giúp chúng tôi hiểu nhiều hơn về "phong cách đối xứng", "Lưỡng long chầu nhật",.......và cả con ngựa may mắn trong đền nữa, ai cũng đến rung chuông của con ngựa đó để cầu mong cho việc học hành của mình. Rồi đến với Tháp Nhạn, một kiểu kiến trúc của người Chăm Pa ngày xưa làm chúng tôi choáng ngợp khi tìm hiểu được việc người ta làm được cả cục gạch biết giãn nở, những cục gạch có thể tạo nên hình dáng,.......thật là khác với kiến trúc bây giờ. Kể ra chỉ một số công trình mà sao tôi khâm phục người xưa quá, khâm phục đầu óc sáng tạo không ngừng của họ khi tạo nên được những công trình vĩ đại như vậy. Tôi sẽ cố gắng để một ngày tôi sẽ giỏi như họ vậy.

    Mỗi cuộc hành trình Hi! Teacher, tình người luôn là điều quan trọng nhất. Thế nên, chúng tôi đến trung tâm bảo trợ tỉnh Phú Yên, nơi có những cụ già neo đơn và những em nhỏ bị dị tật. Chúng tôi chia làm hai nhóm, một nhón tới thăm các em nhỏ, còn nhóm tôi thì đến thăm các cụ. Tới thăm các cụ, gặp một cụ bà, tôi hỏi:"Chúng cháu tới bà có vui không bà?", bà nói: "Vui lắm chứ cháu". Nghe vậy, tôi vui lắm vì tôi biết là mình đã làm được một việc tốt khi đến thăm cụ, làm cho cụ vui hơn. Chia tay trung tâm Bảo Trợ, chúng tôi đến với cô nhi viện Mằng Lăng, nơi mà kế bên đó là một nhà thờ, nơi mà có lưu giữ lại vết tích của thánh Andre, người đã viết nên cuốn sách bằng chữ quốc ngữ đầu tiên. Vào cô nhi viện, tới chơi với các em nhỏ, nhìn các em mà lòng tôi thắt lại, nhớ lại những ngày mà tôi đòi mẹ mua hết cái này đến cái khác mà tôi tự trách mình vì ngày đó đã không biết rằng: "Mình còn hạnh phúc hơn rất nhiều người".

    Những kỷ niệm, những nụ cười, tất cả đều nối với gia đình nuôi. Nhớ nhất cái ngày mới nhận nhà nuôi thôi mà đã thấy ba nuôi thương chúng tôi đến mức nào khi ba nói: "Để ba chở đi cho, đi bộ mệt lắm", rồi đến mẹ nuôi thương chúng tôi lắm, lúc nào chúng tôi về trễ cũng hỏi chúng tôi có đói không để mẹ làm cơm. Nhớ bà lúc nào cũng hỏi thăm chúng tôi dù bà đã già. Rồi anh Hai, chị Hai luôn thương yêu chúng tôi, đùa giỡn với chúng tôi, còn chọc chúng tôi nữa chứ, nhưng không sao cả vì cũng từ đó mà chúng tôi biết rằng: "Mình đã có thêm một gia đình nữa rồi" để bây giờ chúng tôi trân trọng và luôn nhớ về những ngày đó. Nhớ cái hôm mà chúng tôi đi chợ cùng gia đình rồi chúng tôi cùng gia đình nấu một bữa cơm mà tôi thầm cám ơn bố mẹ vì dù mình không giúp được gì nhiều nhưng sau khi về mình sẽ có thể tự tay nấu cơm rồi, cám ơn bố mẹ nhiều lắm!

    Đêm gia đình, đêm mà mỗi người trong chúng tôi biết thương yêu ba mẹ hơn. Đọc những dòng thư đầy tình cảm của mẹ mà tôi thấy thương mẹ quá! Mặc dù bộn bề công việc nhưng mẹ vẫn theo dõi từng ngày hoạt động của tôi. Những giọt nước mắt bắt đầu rơi, rơi vì hạnh phúc vì biết rằng bố mẹ vẫn luôn mãi bên mình để rồi cố gắng hơn, mạnh mẽ hơn. Rồi đến vòng tròn yêu thương, nơi mà tất cả mọi người cùng góp ý cho nhau. Nhiều lời góp ý từ nhẹ cho đến rát cả mặt mà rất chân thành đều được thầy Nguyên và tất cả mọi người nói ra. Những lời góp ý đó không phải chỉ là góp ý cho qua một đêm mà là những lời góp ý để ta tự ngẫm lại mình để thấy rằng mình chưa tốt để rồi cố gắng thật nhiều để không phụ lòng bạn bè và các anh chị đã cùng ta kề vai, sát cánh.

    Rồi cái ngày đó cũng tới, ngày chia tay. Chỉ 7 ngày, sao mà ngắn ngủi quá! Chúng tôi hãy còn nhiều điều chưa biết về Phú Yên, hãy còn nhiều điều chưa chia sẻ hết được với ba mẹ nuôi và cũng hãy còn nhiều điều mà đồng đội vẫn còn chưa hiểu nhau. Ước gì thời gian dừng lại để những giờ phút bên nhau, những lúc mà chúng tôi còn ở Phú Yên xinh đẹp luôn còn mãi. Tạm biệt Phú Yên, tạm biệt gia đình nuôi yêu thương, tạm biệt những người đồng đội đã cùng tôi kề vai sát cánh 7 ngày qua. Tạm biệt, hẹn gặp lại mọi người và hẹn gặp lại Phú Yên ấm áp vào một ngày không xa nhé!
    Tắc kè xanh

  16. Bài viết của nguyen9830 được cảm ơn bởi 2 thành viên:

    hai anh (01-07-2012), I'm Bill (01-07-2012)

  17. #9
    Trung Sĩ iloveATY's Avatar
    Ngày tham gia
    Mar 2012
    Đang ở
    Saigon, Vietnam
    Bài viết
    91
    Cảm ơn
    336
    Được cảm ơn 231 lần trong 70 bài viết

    Mặc định

    Hành trình của tôi

    Tôi đã hoàn thành ''sứ mệnh'' của tôi, hoàn thành một cuộc trải nghiệm của cuộc đời. Tôi đã đi và học hỏi, học cách cho và nhận, học cách cảm nhận công lao của các chú bộ đội đối với đất nước, ... Trải nghiệm là vậy, tôi đi không chỉ để rèn luyện, mà còn để học hỏi nhiều điều bổ ích cho cuộc sống. Nhưng tôi sẽ nói rõ hơn qua những dòng chữ dưới đây.

    Trong hành trình Hi-Teacer tôi đã đem những nụ cười,những thời gian vui vẻ cho các người dân của khu của thành An Thổ, học về lịch sử của người Chăm,kiến trúc xây tháp Nhạn của họ, cách làm mắm, chinh phục Mũi Điện, ‘’ẩn mình’’dưới những đống cát của bãi biển Phú Yên,… Châm ngôn của Hi-Teacher là “Mỗi bước đi là một bài học, mỗi người gặp là một người thầy”, hãy nghĩ đi từ nhữngcố gắng nhỏ nhất có thể tạo ra các kết quả to lớn nhất. Và chỉ 4 ngày sau, tôi đã bắt đầu hành trình Thám Du, trong hành trình này tôi đã phải chịu thời tiết khắc nghiệt của Đà Lạt, chinh phục Bidoup-Núi Bà,thoát khỏi sương mù, khám phá những điều đặc biệt của Đà Lạt( tham quan chỗ nuôi cá hồi và cá tầm), trồng hoa mang về làm quà, khám phá ra loài động vật duy nhất còn sót lại thời khủng long ...


    Châm ngôn của các hành trình trải nghiệm là”mỗi bước đi là một bài học, mỗi người gặp là một người thầy”. Trải nghiệm là gì, hãy thử 2chương trình trên nhé mọi người.

    P.S:Cũng đừng quá ngạc nhiên vì chữ “tôi” ở đây là CS Hồng Hải Quang
    Lần sửa cuối bởi iloveATY, ngày 01-07-2012 lúc 05:29 PM.
    IloveATY
    Hồng Hải Đăng, YH: danny_hong1990@yahoo.com.vn
    Iu cà nhà ATY nhiều!!

  18. Bài viết của iloveATY được cảm ơn bởi 3 thành viên:

    hai anh (01-07-2012), I'm Bill (01-07-2012), nguyen9830 (01-07-2012)

  19. #10
    Quản lý nội dung I'm Bill's Avatar
    Ngày tham gia
    Oct 2010
    Đang ở
    ...
    Bài viết
    376
    Cảm ơn
    96
    Được cảm ơn 51 lần trong 14 bài viết

    007 Bài dự thi của Dương Ngọc Hải

    Kỉ niệm về Học Kì quân đội nâng cao 2010
    Nắng gió và con người

    Nắng gắt cùng đi với những nụ cười
    Vào khoảnh khắc quá giữa năm 2010.
    Cái tháng, ông trời đổ những cơn mưa
    Thời điểm, bao kỉ niệm chất chứa.


    Cùng đoàn quân, đi tìm về nguồn cội
    Với cái tên, học kì quân đội nâng cao.
    Áo xanh, cùng áo trắng viền xanh
    Nón rằng ri,nón màu xanh nón phớt.

    Cậu ấm, cũng với những cô tiểu thư
    Đến đây, rủ bỏ quá khứ sai lầm.
    Nửa tháng trời “da trắng” hóa màu đen
    Mười lăm ngày, cái "kén" thành bươm bướm.


    Cùng Thầy Nhân, đi qua nhiều bài giảng
    Tìm lại mình, con đường rất gian nan.
    Những ngày nắng, những buổi tối mưa lạnh
    Sưởi ấm nhau, bằng sức mạnh tinh thần.

    Nhớ cái ngày vượt qua nỗi sợ hãi
    Kẻ khóc người cười, không ai hơn ai.
    Người sợ sâu, sợ độ cao sợ rắn
    Vượt qua chính mình ! Ai cũng đều chiến thắng.


    Ngày ra khơi, từng cơn sóng cuồn cuộn
    Trăm con người, hòa thân mình với biển.
    Viết lên cát, những âu lo đau buồn
    Theo cơn sóng, nước cuốn đi muộn phiền.

    Ngày đi chơi, kẻ lên núi xuống nước
    Non Nước hùng vĩ ,hay tàu chiến hiện đại.
    Chân bước đi, 1 ngày 1 sàn khôn
    Tay ghi ghép, sàn khôn thành kiến thức.


    Nhớ khoảnh khắc cùng nhau đánh trận giả
    Tàu ở ngoài xa, mà nhà ta bơi như "cá".
    Cướp lương thực đưa lên bè trở về
    Đánh trận giả mà thật như phim Ci-nê.

    Ba con người, dừng cuộc chơi giữa đường
    Đồng đội, điều phối viên rơi nước mắt thương tiếc.
    Chị Khánh An, than thở thành từng cơn
    Phải chi mình ! Biết chuyện này sớm hơn.


    Nhiều bài học nhiều niềm vui hạnh phúc
    Nhiều nỗi buồn cùng với nhiều cầu chúc.
    Chúc sức khỏe đấng sinh thành biết ơn
    Cầu ông trời cho tôi trưởng thành hơn.

    Giọt mồ hôi rơi, giọt nước trên má
    Bàn bè tôi ơi ! Mình hạnh phúc quá.
    Mình có đồng đội mình có gia đình
    Bức tranh cuộc đời, bức tranh đẹp xinh.


    Buổi tiệc nào rồi cũng đến hồi kết
    Mười lăm ngày chợt vội vã trôi qua.
    Ôm nhau khóc, tự nhủ không phải dấu chấm hết
    Còn bên nhau cả cuộc đời phong ba.

    Đưa đôi mắt nhìn qua tắm màn cửa
    Quá khứ trở lại, sau tắm màn mưa.
    Những kí ức, một lần nữa lại đến
    Mãi trở thành, những kỉ niệm không quên.
    Dương Ngọc Hải
    Lần sửa cuối bởi I'm Bill, ngày 01-07-2012 lúc 03:00 PM.
    ...Remember Me...

  20. Bài viết của I'm Bill được cảm ơn bởi 7 thành viên:

    Akimoto Kuniumi (10-10-2012), cungnghi (02-07-2012), hai anh (01-07-2012), iloveATY (01-07-2012), Mẹ Nhật Minh (02-07-2012), nguyen9830 (01-07-2012), PhuATY (01-07-2012)

Trang 1 của 3 123 CuốiCuối

Members who have read this thread : 3

You do not have permission to view the list of names.

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •