
Gửi bởi
nguyentrungnam1999
Nhật ký HKQĐ Nâng Cao - ngày thứ 9
Vào sáng hôm thứ 9, mọi người được ăn buffet tại khách sạn, phải nói là đã có một cơn bão đã càn quét qua khách sạn Công Đoàn Thanh Bình luôn rồi đấy chứ, mỗi khi có một tốp chiến sĩ đi là đồ ăn vơi đi rất nhiều, có những chiến sĩ đã ăn đến chập 6, chập 7. Chắc là ăn lại vốn luôn rồi quá! He He He. Sau đó, mọi người bắt đầu cuộc hành trình đi khắp các hang động ở núi Ngũ Hành Sơn, mọi người phải tìm hiểu về các hang động, vì sao nó được đặt tên như vậy… Ngoài ra còn phải thuyết phục bạn bè, du khách vì sao khi đi Ngũ Hành Sơn thì nên vào động đó.
Đến trưa, mọi người phải trình bày về các động mà mình đã đi được, và sau đó mọi người được BTC đãi món cơm gà rô ti.
Khi chiều đến, mọi người tập trung và làm quà cho bố mẹ mình, những món quà do chính tay của mọi người làm ra thật là dễ thương và tràn đầy ý nghĩa làm sao. Sau đó, mọi người thực hiện đánh trận giả trên bãi biển, mỗi người đều mang một chiếc mặt nạ bằng bột, nhìn ai cũng trông buồn cười hết! Rồi mọi người được tắm biển lần cuối. Khi lên bờ, mọi người tuy mệt nhưng khi nghe nhạc dân vũ bật lên là tinh thần mọi người trỗi dậy cả lên.
Tối hôm đó, các tiểu đội đã thực hiện vòng tròn yêu thương, mỗi thành viên trong các tiểu đội ai ai cũng góp ý một cách chân thành.
---------- Post added at 10:34 PM ---------- Previous post was at 10:32 PM ----------
Nhật ký HKQĐ Nâng Cao 2012
Thế là 11 ngày đã trôi qua, và bây giờ mình đang ở trong ngôi nhà ấm cúng của mình. Thật là tiện lợi để viết lại 11 ngày vừa qua khi mình đi trương trình Bộ binh nâng cao.
Vào hôm đầu tiên khi chuẩn bị lên đường, mọi người tập trung tại ga Sài Gòn để chuẩn bị cho chuyến hành trình. Trước khi lên tàu tôi ôm hôn tạm biệt bố mẹ. Sau đó, cả nhà vác những cái ba lô to đùng và nặng, cùng nhau bước lên trên tàu. Buổi tối hôm đó, mọi người được phát một cái bánh bao và một chai nước để ăn tối. Hôm đó là đêm khó ngủ vô cùng. Tiếng tàu lửa vang lên xình xịch, lâu lâu tàu thắng lại làm mình có cảm giác như sắp đập mặt vào ghế phía trước nữa chứ. Những lúc khi tàu vào khúc cua, ai ai cũng có cảm giác nghiêng về một bên, thiệt là khó chịu quá đi.
Buổi sáng khi mình thức dậy, mình được ăn bánh mì và uống sữa Milo. Sau đó anh Trung bày trò chơi ABC để mọi người cùng chơi. Sáng đó vui lắm. Vào khoảng 10g sáng, tàu mới tới Đà Nẵng. Sau đó, xe buýt chở mọi người tới doanh trại E83, nằm ngay dưới chân núi Sơn Trà hùng vĩ. Ai ai cũng vui, nhưng cái nóng từ 36 độ đến 40 độ làm mình rất bất ngờ, thật khó để thích nghi làm sao.
Bữa ăn trưa của mọi người không được ngon cho lắm. Lúc ngủ khó chịu vô cùng, khí trời nóng không chịu nổi. Sau khi thức dậy, mọi người được nghe giới thiệu về lịch sử của E83. Sau đó, mọi người khởi động để chuẩn bị đi bơi. Khi đến bãi tắm, mọi người chạy ùa xuống biển. Khi bơi, mọi người đùa nghịch với nhau trông vui lắm. Mà phải công nhận là biển Đà Nẵng đẹp thật, bãi cát thì trắng và sạch, làn nước thì trong veo.
Đến tối, anh Sơn bày cho mọi người những trò chơi teambuilding nho nhỏ, ai cũng tưởng chừng dễ lắm, nhưng kết quả là chẳng có tiểu đội nào thành công trong trò chơi ấy, nội dung của trò đó là mọi người phải đứng dậy mà tay vẫn nắm được dây và chân của mọi người vẫn còn nằm trong vòng tròn nhỏ. Trò tiếp theo là mọi người phải khoác tay vào người đằng sau lưng mình rồi cả tiểu đội phải đứng lên cùng một lúc, nếu không làm được thì coi như thất bại. Lúc đó chỉ có 2 tiểu đội hoàn thành được nhiệm vụ ấy.
Sau đó, mọi người đánh răng, lên giường chuẩn bị đi ngủ, đêm đó quả là một đêm nóng nực, đến 12g đêm mọi người mới ngủ được bởi vì lúc đó khí trời mới dịu bớt. Quả là 1 đêm căng thẳng!
Sáng ngày thứ 2, mọi người được các anh chị điều phối viên hướng dẫn cách xếp nội vụ của mình. Sau đó là phần thi của các tiểu đội với nhau. Phần thi xếp mùng mền thì tiểu đội mình không thắng. nhưng còn phần thi bịt mắt xếp áo thì tiểu đội mình đứng hạng nhì. Thiệt là vui quá đi! Sau đó là phần thi teambuilding, đó là mọi người phải xây một cây cầu bằng giấy báo sao cho vừa đủ sức chứa của 1 bộ nội vụ và một trái banh phải chui lọt qua bên dưới của cây cầu. Cây cầu của tiểu đội mình khi vừa mới đặt bộ nội vụ lên là đã gãy ngay. Tiếp theo đó là phần thi khó khăn hơn, đó là phải làm sao để mọi người đứng dậy, đi một vòng mà không làm cho những chiếc đũa rớt, và tất nhiên là không được giữ những cây đũa đó rồi. Tiểu đội mình đã thất bại trong trò chơi này, và các tiểu đội khác cũng vậy.
Trưa hôm đó, Ban tổ chức quyết định đãi mọi người món Mì Quảng, mình đã ăn hết sạch và mọi người ai cũng vậy. Mì Quảng ngon lắm!
Đến chiều, mọi người khởi động bằng trò chơi Hand Clap Skit và tập lại những điệu nhảy dân vũ. Sau đó, mọi người mới chinh phục thử thách thật sự, đó là phải leo từ đầu dây bên này qua đầu dây bên kia. Có rất nhiều người khi mới leo những sợi dây đầu tiên là đã thất bại ngay lập tức. Sau đó, khi mọi người thấy anh Phúc đi hết được đoạn dây một cách dễ dàng mà không mang giày thì mọi người mới đua nhau cởi giày ra, nhưng kết cục là mọi người chẳng có ai đi được, mà còn bị đau chân nữa chứ.
Tiếp theo sau đó là chị Trâm, lúc đầu không có ai ngờ được rằng chị ấy sẽ đi hết đoạn đường ấy, nhưng sau đó, mọi người mới thực sự ngạc nhiên rằng nhờ 4 chữ “ Ráng thêm chút nữa” và 3 chữ “ Không từ bỏ”, chị đã thành công và đi được hết đoạn đường ấy. Thật là ngạc nhiên phải không mọi người.
Sáng ngày thứ 3, mọi người có cuộc hành quân đầu tiên, đó là hành quân đến chùa Linh Ứng. Đoạn đường dài khoảng 6km, mà còn đi dưới cái nắng gắt đó nữa. Thiệt là khổ quá đi! Phải nói là tiểu đội mình hơi yếu, mặc dù xuất phát trước tiểu đội 3 đến 5 phút, vậy mà tiểu đội 3 vẫn vượt trước tiểu đội mình. Khoảng nửa đường đi, có cô bé Thư trong tiểu đội mình đã kiệt sức giữa đường do say nắng nên đã lên xe của Ban tổ chức để đi đến chùa Linh Ứng.
Khi đến nơi, mọi người phải làm nhiệm vụ do anh Hạ giao cho, khi nào làm xong thì anh Hạ mới phát cho mọi người củi và mì để nấu ăn, có nhóm mình quên chọn bật lửa nên lúc đầu chẳng biết làm sao để có lửa, nhưng khi thấy tiểu đội khác xài bật lửa xong và vứt đi, tiểu đột mình mới tranh thủ cơ hội có 1 không 2, liền lấy cái bật lửa đó và nấu mì. HE HE HE, thiệt là hên quá đi. Nhưng kết quả là tiểu đội 2 hoàn thành đầu tiên nên các tiểu đội khác phải hành quân 1/3 quãng đường rồi mới được lên xe buýt đi ăn trưa. Bữa trưa hôm đó ngon lắm, mọi người được ăn món bún thịt nướng. Khi thầy Nhân hỏi có ai muốn ăn thêm 1 tô nữa không, tất cả mọi người đều giơ tay, kể cả nữ.
Chiều hôm đó, cả nhà được học cách băng bó vết thương, từ tay đến chân đến bụng đến đầu, bác sĩ đã dạy chúng mình tất cả. Sau đó, mọi người được thực hành. Lúc đó mình được chọn làm bệnh nhân, vui lắm, mọi người băng từ hết chỗ này đến chỗ khác. Tiểu đội mình chỉ hoàn thành được nhiệm vụ băng bó tay mà thôi.
Buổi sáng của ngày thứ 4 đã đến, hôm nay mọi người được học cách đi đứng và xếp hàng trong quân ngũ. Tiểu đội mình tập khá tốt, những bước đi của mọi người rất đều nhau, chỉ có điều là mọi người đánh tay không đều cho lắm mà thôi. Sau đó mọi người thực hiện trò ATY prism, có rất nhiều người đã bị hít đất, mình cũng có nữa.
Khi buổi chiều vừa đến, ai cũng hò reo vui mừng vì chiều hôm đó mọi người được tập tháo lắp súng AK-47. Khi chú chiến sĩ lên giảng, ai ai cũng tập trung lắng nghe. Khi các tiểu đội thực tập, mọi người đều nhớ rõ các bước, chỉ có điều cứ lâu lâu, khẩu súng lại bị kẹt làm cho việc đó trở nên khó khăn. Khi đến phần thi đấu giữa các tiểu đội, tiểu đội mình không thắng được phần này, xui xẻo quá! Tiếp theo là mọi người sẽ tập vượt rào cản K91, chỉ có vài người được thực hiện thôi vì đã gần đến giờ tắm giặt rồi.
Tối đến, mọi người được nghe đêm cảm xúc. Thầy Nhân đã kể những câu chuyện khiến cho nhiều người rất xúc động. Và thầy đã hỏi mọi người rằng nếu không còn bố, không còn mẹ trên cuộc đời này nữa thì mọi người sẽ sống ra sao. Sau đó, mọi người tiễn thư lên đường và quay trở về giường rồi đi ngủ trong bầu không khí yên lặng.
Vào sáng ngày thứ 5, mọi người được học về PCCC tại sở PCCC thành phố Đà Nẵng. Ở đó cho biết rằng khi cháy là phải ứng xử ra sao, muốn cứu người thì phải thực hiện các động tác như thế nào… Sau đó là phần sử dụng bình xịt, lên xe thang cao 40m để chữa cháy trên cao và phần nhảy thoát hiểm từ lầu 2, lầu 3, có anh Hải Đăng khi leo lên lầu để nhảy đã bị trợt chân té xuống, nhưng rất may là không sao.
Đến chiều, mọi người tổ chức phần thi giữa các tiểu đội, đó là thi đấu đội hình 3x100 và 4 người tiếp sức, có rất nhiều tình huống giả định như xịt bình chữa cháy để dập tắt cây xăng, dùng chăn ướt để dập tắt lửa… ( giải 3 đã thuộc về tiểu đội mình, tiểu đội 5). Cuối cùng là phần giả định là có một đám cháy bùng phát, đưa những người bị thương ra ngoài, những bình xịt từ các xe cứu hỏa phun ra tới tấp, và tất cả mọi người nữa… Trông thật là hay và hoành tráng.
Tối hôm đó, thầy giảng cho mọi người về người bạn thân trong cuộc đời. Mọi người cứ tưởng rằng người bạn thân trong cuộc đời lúc nào cũng phải là những người bạn học cùng lớp với mình nhưng thật ra không phải, mà những người bạn thân đó chính là bố mẹ, là anh chị em ruột của mình nhưng hầu hết mọi người đã lãng quên đi điều ấy. Tiếp theo là mọi người nhận và viết thư gởi cho gia đình.
Sáng hôm sau ( hôm thứ 6), mọi người chuẩn bị lên đường hành quân đi Cù Lao Chàm. Khi lên tàu, rất nhiều người đã lên ngồi tầng trên ngay lập tức nhưng sau đó nhờ thông báo rằng ngồi trên đó sẽ rất say sóng nên mọi người liền đua nhau chạy xuống dưới. Nhưng mặc dù ở bên dưới nhưng vẫn có rất nhiều chiến sĩ đã say sóng, phải công nhận rằng sóng biển lúc đó ghê thật. Khi tàu đến nơi, mọi người phải bơi 150m vào bờ. Sau đó, các tiểu đội phải tìm đường để đi lên con đường mòn trên cao. Cả nhà đã leo lên vách đá khá dốc nhưng mọi người vẫn thành công. Sau đó, hành trình của mọi người mới thực sự bắt đầu. Tất cả các tiểu đội tham gia đều tích cực. Chỉ có điều là tiểu đội 5 và tiểu đội 2 là phải đi đường vòng để quay lại điểm xuất phát vì chưa có dụng cụ để làm ở các trạm khác. Khỉ cuộc hành trình đã gần hết giờ, chỉ có 1 tiểu đội là tìm được 5 miếng ghép. Sau cuộc hành trình, BTC đã đãi mọi người bữa tiệc mì gói ngon ơi là ngon. Cho đến khi tàu cập bến, các chiến sĩ phải tìm cho ra ngôi nhà cách mạng nổi tiếng trên phố này, tìm hiểu chùa Phước Kiến và chùa Cầu, nhưng chủ yếu là các chiến sĩ chỉ tập trung vào việc mua sắm mà thôi!
Đến ngày thứ 7, đó là ngày mà mọi người được giới thiệu về các loại hàng rào và những cách đặt và tháo gỡ bom mìn, có rất nhiều loại bom khác nhau như bom chống tăng, bom chống bộ binh… Sau đó, mọi người bắt đầu việc tiếp theo bằng bộ dụng cụ ATY prism, đó chính là mọi người pjải xây một cái tháp cao 3 tầng, hầu hết các tiểu đội đều thực hiện được việc đó. Nhưng sau đó, nhiệm vụ thứ 2 khó khăn hơn rất nhiều, đó là làm sao phải đưa được tất cả các thành viên qua được tầng 2 của cái tháp, và kết quả là chưa có tiểu đội nào thành công ở nhiệm vụ thứ 2.
Buổi chiều là lúc mà mọi người vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình. Có 5 trạm được thiết lập: Trạm thăng bằng ( mọi người phải đi qua một cây cầu đung đưa mà bị bịt mắt), còn có trạm mà mọi người phải thò tay vào bên dưới những con giun, mối để lấy được mẩu giấy có con số của mình, có lúc còn phải bơi ở trong cái hồ chứa đầy lươn và bắt những con lươn ra… Có rất nhiều tiếng hét, nước mắt và cả những tiếng cười, thật khó để diễn tả cảm xúc của mọi người ngày hôm đó.
Buổi tối, mọi người được tham gia Night confident. BTC chia ra thành 3 nhóm theo độ tuổi. Mỗi cá nhân phải tự đi trong bóng đêm và bị bịt mắt kín mít. Giải nhất chỉ thuộc về 3 người trong 3 nhóm: Quân, Quế Nhi và Khanh.
Sáng ngày thứ 8, mọi người bắt đầu hành trình đi tham quan thánh địa Mỹ Sơn. Sau đó là mọi người phải thuyết phục những người khác đi tham quan địa diểm mà mình chọn.
Đến chiều, mọi người đã được di chuyển đến khách sạn, ai cũng vui mừng và reo lên: “Thiên đường”. Sau đó khoảng 15g, mọi người di chuyển đến biển và tập những bài tập thể lực, và 5 tiểu đội đã được phân chia thành 4 nhóm khác nhau. Nội dung của cuộc thi là cả đội phải cùng nhau khiêng cái ống nhựa chứa đầy cát nặng không thể tưởng tượng nổi và phải đi zic zắc qua những cái cột nhựa. Tiếp theo là phải đào một cái hố bên dưới cái ống để cho một người đi qua vừa, rồi còn phải đổ đầy nước vào những cái ống lủng đầy lỗ nữa chứ!
Đến tối, mọi người được BTC cho thư thả một chút, như chụp hình với tiểu đội mình, đi tham quan lòng vòng… Và còn được ăn chè nữa chứ!
Vào sáng hôm thứ 9, mọi người được ăn buffet tại khách sạn, phải nói là đã có một cơn bão đã càn quét qua khách sạn Công Đoàn Thanh Bình luôn rồi đấy chứ, mỗi khi có một tốp chiến sĩ đi là đồ ăn vơi đi rất nhiều, có những chiến sĩ đã ăn đến chập 6, chập 7. Chắc là ăn lại vốn luôn rồi quá! He He He. Sau đó, mọi người bắt đầu cuộc hành trình đi khắp các hang động ở núi Ngũ Hành Sơn, mọi người phải tìm hiểu về các hang động, vì sao nó được đặt tên như vậy… Ngoài ra còn phải thuyết phục bạn bè, du khách vì sao khi đi Ngũ Hành Sơn thì nên vào động đó.
Đến trưa, mọi người phải trình bày về các động mà mình đã đi được, và sau đó mọi người được BTC đãi món cơm gà rô ti.
Khi chiều đến, mọi người tập trung và làm quà cho bố mẹ mình, những món quà do chính tay của mọi người làm ra thật là dễ thương và tràn đầy ý nghĩa làm sao. Sau đó, mọi người thực hiện đánh trận giả trên bãi biển, mỗi người đều mang một chiếc mặt nạ bằng bột, nhìn ai cũng trông buồn cười hết! Rồi mọi người được tắm biển lần cuối. Khi lên bờ, mọi người tuy mệt nhưng khi nghe nhạc dân vũ bật lên là tinh thần mọi người trỗi dậy cả lên.
Tối hôm đó, các tiểu đội đã thực hiện vòng tròn yêu thương, mỗi thành viên trong các tiểu đội ai ai cũng góp ý một cách chân thành.
Đến buổi sáng ngày thứ 10, mọi người được chị Hạnh và anh Sơn ôn tập lại các bài dân vũ, ôn lại Hand Klap Skit và Cup game để chuẩn bị chào đón Hi!Teacher.
Khi chiều đến, mọi người được học Cup game nâng cao, nó đòi hỏi phải thuần thục các kỹ năng chuyền và xếp ly. Sau đó là đến phần đi trên miểng chai. Đã có nhiều chiến sĩ run lên cầm cập khi vừa mới bước những bước đầu tiên, cũng có người thì sợ đến mức không nhấc chân lên nổi. Rất may là chỉ có 2 người bị trầy nhẹ, còn lại đều đi được tốt.
Đêm nay là một đêm quan trọng, đó chính là đêm giã từ sự gian dối. Khi thầy Nhân giảng bài, thầy đã giảng rằng vì sao ba mẹ phải nói dối mọi người… Sau đó, mọi người sẽ dùng cây bút của chính mình để gạch những đường viết lên trang giấy ấy, cũng như để đếm số tội lỗi mà mình đã gây ra, những lời nói dối mà mình đã nói với người thân của mình. Sau đó, có vài người lên xin lỗi bố mẹ và nững người thân trước mặt tập thể mọi người. Rồi thầy Nhân đã tiễn ngài gian dối đi, chỉ để ngài sự thật ở lại thôi.
Đến ngày thứ 11, mọi người về Điện Biên Phủ để làm lễ chia tay.
---------- Post added at 10:36 PM ---------- Previous post was at 10:34 PM ----------
HKQĐ Nâng Cao - Những giờ sinh tồn trên đảo Cù Lao Chàm
Vào ngày mà mình đi Cù Lao Chàm, sóng biển lớn hơn mọi người tưởng tượng rất nhiều. Có rất nhiều chiến sĩ đã say sóng, trong đó có mình nữa, phải nói là mình đã ói ra hết bữa sáng luôn rồi đấy chứ! Có rất nhiều người đã thầm cám ơn thầy Nhân vì nếu thầy không bảo mọi người xuống dưới thì chắc bây giờ ai ai cũng ói ví say sóng quá!
Khi đến nơi, mọi người phải bơi 150m vào bờ. Mới đầu các chiến sĩ cũng hơi ngại vì độ sâu từ 4 đến 5 mét lận, mà mọi người thì ai ai cũng đuối sức hết rồi , nhưng khi thầy Nhân nói rằng nếu mọi người bơi thì sẽ không còn cảm giác say sóng nữa thì mọi người mới thi nhau nhảy xuống bơi vào bờ. Khi lên bờ, tiểu đội 1 tập trung đi trước, các tiểu đội khác liền bám đuôi theo sau, nhưng khi tiểu đội 1 không tìm thấy đường nữa, tất cả các tiểu đội khác bèn lẽo đẽo quay lại. Sau đó, tiểu đội 3 đã tìm thấy con đường mới và mọi người đã tìm thấy một vách núi khá dốc nhưng vẫn có thể leo lên được. Các tiểu đội khi leo tuy hơi đuối, nhưng mọi người vẫn thành công. Bây giờ cuộc hành trình của mọi người mới thực sự bắt đầu. Theo nhiệm vụ của mọi người, các tiểu đội phải vượt qua 5 trạm: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa , Thổ để đến được trái tim của đảo. Đã có 2 tiểu đội vì đi sai lộ trình nên đã phải quay ngược trở lại, đó là tiểu đội 5 và tiểu đội 2. Trên chuyến hành trình của các tiểu đội, đã có 2 tai nạn xảy ra, đó là cô bé Nhi bị đau chân và cô bé Trang đã phải bó bột cánh tay của mình.
Sau đó, khi mọi người đã hết giờ, chỉ có 4 tiểu đội mới đến được chù Hải Tạng, và chỉ có 1 tiểu đội hoàn thành nhiệm vụ là tìm được 5 miếng ghép, nhưng không còn thời gian để đến Trái tim của đảo nữa rồi. Sau đó, các chiến sĩ tập trung tại âu thuyền và được BTC đãi một bữa tiệc mì gói ngon ơi là ngon, vì đói ấy mà!
Khi tàu rời đảo, sóng đã giảm đi rất nhiều, các chiến sĩ đã nằm la liệt trên sàn tàu vì sợ say sóng. Càng ngày, sóng lại càng ít, mọi người đã chìm sâu trong giấc ngủ ngon và yên bình.