Tối qua, sau khi học cuộn áo quần và xếp vào balo cho thật gọn cùng với hoạt động may vá thêu thùa, các chiến sĩ uống sữa ngon lành rồi lên giường lăn ra ngủ. Cứ tưởng là đêm đầu tiên sẽ rất khó ngủ với các chiến sĩ nhà mình, nhất là các chiến sĩ lần đầu tham gia và đặc biệt là hai chiến sĩ khóc đòi về vì nhớ mẹ nhớ nhà (Nhật Thiện và Phạm Khánh Linh), ai dè vừa lên giường là cô nào cậu nấy nằm ngủ tít chẳng biết trời trăng mây gió gì nữa. Có người còn ngày o o, thở phì phò mới khiếp chứ. Có lẽ nhờ khí trời buổi tối ở Trung đoàn khá dễ chịu, mát mát, lạnh lạnh.
5g15…, kẻng báo được đánh lên làm các chàng trai cô gái đang say giấc nồng choàng tỉnh giấc. Ái Quân và Uyên Phương thì dường như không muốn bước ra khỏi giường nữa, chỉ muốn ôm gối ngủ thôi. 5g30… Tập thể dục thôi nào! Sau khi khởi động bằng một vài động tác xoay tay vặn mình, các chú cùng đội hình mẫu là các cựu chiến sĩ (Trọng Hiếu, Nguyễn Hoàng, Khánh Linh…) hướng dẫn cả nhà cùng tập và ôn bài thể dục 24 động tác bài 1. Ái chà, trông cả nhà mình tập khỏe ra phết đấy. Thể dục sáng xong thì vệ sinh thôi nào. Phòng ốc, nội vụ phải thật gọn gàng để được mặt cười nhé!
Sáng hôm nay là thứ hai đầu tuần, cả nhà được cơ hội tham gia buổi lễ chào cờ cùng với các chú trong trung đoàn. Buổi lễ chào cờ thật nghiêm trang và long trọng. Ai cũng quân phục chỉnh tề, vào hàng ngay ngắn, dáng đứng thật nghiêm. Trong buổi lễ cả nhà mình còn được xem duyệt binh nữa. Lúc đứng trong hàng, đâu đó còn một vài người mất tập trung, quay qua quay lại, hỏi này nọ, vậy đó, mà tới lúc duyệt binh thì ai ai cũng chăm chú nhìn, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Ôi sao các chú đi đều và trông oai thế! Thích thật!
Bài học sáng nay, chúng tôi không những được tìm hiểu về truyền thống và lịch sử Trung đoàn mà còn được các chú dạy bài hát “Năm anh em trên chiếc xe tăng” nữa. Cả nhà ai cũng thi nhau hát, nhưng cứ như chạy đồng bằng vậy đó, cứ đều đều, mãi tới đoạn “hà há” thì mới hét thật to à. Giọng ca của nhà mình thật là đáng nể. Hihi. Vừa học hát xong thì cả nhà lại tiến ra sân cỏ hoàn tất những động tác cuối cùng của bài dân vũ Stap Clap của Hà Lan. Có lẽ vì trời nắng và đói nên nhà mình hơi bị xuống sức, nhảy chưa được nhiệt tình lắm, nên bị liệt vào danh sách là “thảm họa dân vũ”. Hic, cả nhà mình phải cố gắng lên thôi.
Buổi chiều là bài học khá thú vị – Tìm hiểu sơ lược về cấu tạo xe tăng và tham quan xe tăng T 54/55. Được xem đoạn phim ngắn về 10 loại xe tăng hàng đầu thế giới, ai cũng trầm trồ. Có lẽ đây là lần đầu mà nhiều người biết được có nhiều loại xe tăng khủng khiếp đến thế, loại thì chạy trên mọi địa hình, loại thì chạy như xe đua, loại thì sức công phá mạnh đến ghê hồn. Và loại tăng mà đơn vị đang sở hữu là xe tăng SOVIET T 54/55, đứng vị thứ 8 trong bảng xếp hạng. Nghe giảng và xem clip càng làm tăng sự háo hức muốn sờ, ngắm và đi vào bên trong một chiếc xe tăng thực sự. Và cũng đến lúc ấy rồi! Cả đoàn được dẫn đến kho xe. Ôi thật nhiều xe tăng quá đi! Trước khi vào tham quan, chú Nam đặt ra nhiều câu hỏi để kiểm tra trí nhớ và mứa độ quan tâm của mọi người. Chú hỏi câu nào, cả nhà trả lời vanh vách, nào là chiều dài xe bao nhiêu mét, xe nặng mấy tấn, có mấy khẩu súng máy và pháo… Hì hì, cả nhà mình thật là giỏi, ngưỡng mộ cả nhà mình quá chừng chừng. Chợt có một bàn tay đưa lên “Chú ơi, xe này biên chế là 4 người, tại sao tên bài hát lại là Năm anh em trên chiếc xe tăng ạ?”. Hic! Câu hỏi đến từ bé Thanh Tú. Mọi người cười ồ lên nhưng cũng hoang mang nhìn nhau. Chú Nam cũng cười và bắt đầu giải thích. À, thì ra là bài hát đó sáng tác khi sử dụng tăng T 34 (biên chế 5 người) chứ không phải T 54/55 (biên chế 4 người). Hì, câu hỏi thật thú vị, nhưng theo đánh giá của mọi người thì nó cũng thật “hại não”. ^^
Thôi vào tham quan xe tăng nào các đồng chí! Lần lượt từng tiểu đội bước vào xe tăng và tận mắt nhìn ngắm từng bộ phận của nó. Nhiều đồng chí chưa kịp vào mà các đồng chí khác lại hét lên “Cẩn thận có máu và xác ướp trong đó!” làm các đồng chí sợ phải năn nỉ và thúc dục lắm mới chịu chui vào. Hic. Thật là hết chịu nổi sức tưởng tượng của chiến binh thép nhà mình luôn đấy! Vào trong khoang xe bài tập đầu tiên đó là phải biết cách đi khom để tránh đụng đầu khi di chuyển trong khoang vì trần e rất thấp. Vậy đó, mà không ít chiến sĩ đã bị u đầu côm cốp! Thương ghê! Úi, trời mưa rồi! Mưa to thật đó! Hic, làm sao về bây giờ nhỉ? Đang lo lắng, thế là mama Tân mập xuất hiện như siêu anh hùng với rất nhiều tấm Hifle trên đầu. Hehe, cả tiểu đội chui hết vào dưới tấm hiflex và chầm chậm di chuyển về.
Hôm nay, hình như “ông nhà điện” thương người mà đặc biệt là nữ Chiến binh thép, nên đã không cúp điện vào giờ tắm giặt, và cả phòng nữ đã hoàn tất cả hai công đoạn và về phòng tập trung đi ăn rất đúng giờ. Nhờ vậy mà có dư thời gian sinh hoạt tự do tại phòng. Cả phòng nữ như muốn rối loạn. Đủ thứ âm thanh hỗn độn. Tiếng hát, tiếng hét, tiếng cười như muốn nổ tung căn phòng bé xíu. Chỉ đến khi cả nhà tập trung đi ăn thì không gian mới lạ bình yên thôi. Thay vào đó là việc nhiệt tình ăn uống của cả nhà. Chà, có món cá nục rục xương mới ngon làm sao. Măm măm thôi!
Tối nay là một buổi tối thật vui. Nhảy dân vũ đã đời, cùng tiểu đội vượt qua những câu hỏi “hết sức trí tuệ” của chương trình “ai thông minh hơn học sinh mẫu giáo” của mama Tân mập. Rồi lại chơi khủng bố và sụp hầm nữa chứ. Ai cũng cười hả hê nghiêng ngả, vui thật là vui. Và có lẽ nhờ vui vậy mà anh chàng Nhật Thiện nhà mình mới hết khóc vì nhớ mẹ. Kiểu này chắc mai nhận thư gia đình, chắc ku cậu khóc dữ lắm đây.
Chà, vậy là ngày hai trôi qua rồi. Cả nhà mình đã dần thích nghi và yêu thương nhau nhiều hơn. Chúc cả nhà mình ngủ thật ngon nhé! Yêu cả nhà thật nhiều!

















Phản hồi đã đóng.